Chiều hè, do là kỳ nghỉ nên trường cấp
ba Thân Nam rất yên tĩnh. Không có gió, cỏ cây tựa như đang ngủ trưa, không có
một tiếng động.
Dù sao thì cũng không có gì để làm, Hà
Du và Lục Nam Giai thực sự đến trường cấp ba Thân Nam.
Đi dưới bóng cây, nắng chiếu xuyên qua
kẽ lá và loang lổ trên mặt đất.
Lục Nam Giai hỏi: "Em muốn đi
đâu?”
"Đi đến khu dạy học?" Mặc dù
đã đi lại nhiều lần, nhưng ba năm qua, cô chưa bao giờ đặt chân đến nơi mà cô
quen thuộc nhất.
Khu dạy học cấp ba là nơi gần cổng
trường nhất. Qua ô cửa sổ, có thể thấy được số ở góc bảng đen đã đếm ngược về
số không. Học sinh đã được giải thoát khỏi kỳ thi đại học năm nay rồi.
Hà Du không kìm được mỉm cười nói:
"Tháng chín này chị sẽ ở đây dạy học nè.”
"Đúng vậy, kỳ nghỉ hè này không
biết những đứa nhỏ kia có học hành chăm chỉ hay không nữa." Lục Nam Giai
lo lắng: "Nếu như tất cả học sinh đều giống như em thì tốt rồi."
"Bọn họ đều giống em mà, điểm càng cao thì
càng mệt thôi." Hà Du nói đùa.
Lục Nam Giai cười: "Có lý."
Đi đến lầu ba, Hà Du đi tới trước cửa
một phòng học trống không, kinh ngạc phát hiện phòng học lớp mười hai của cô
không có người.
Lục Nam Giai giải thích rằng vì không
muốn học sinh lớp mười hai quá mệt mỏi khi leo cầu thang, nên tất cả đã chuyển
lên tầng một và tầng hai.
Hà Du không khỏi phàn nàn: “Không phải
em vẫn nói vào năm lớp mười hai sao, vì môi trường học tập yên tĩnh, nên dù
phòng học tầng hai và tầng ba vẫn còn trống nhưng cũng vẫn sắp xếp bọn em ở
tầng ba..."
"Rèn luyện thân thể."
"Thể lực của em vẫn luôn tốt, nếu
không thì tại sao tối hôm qua lại muộn như vậy." Hà Du mặt không thay đổi
nói những lời khiến Lục Nam Giai đỏ hết cả mặt.
So với tòa nhà giảng dạy của lớp mười
hai thì tòa nhà giảng dạy của lớp mười và lớp mười một ở đối diện lại mang
nhiều kỷ niệm của hai người họ hơn. Khác
với tòa nhà dạy học lớp mười hai nằm khuất bên cạnh tòa nhà văn phòng, hai tòa
nhà này đứng độc lập ở giữa và phía sau trường học, tỏa sáng rực rỡ dưới ánh
mặt trời.
Cách bố trí lớp học của lớp mười và lớp
mười một vẫn không thay đổi. Hà Du dừng lại ở lớp 11-1, dán mặt vào cửa sổ nhìn
vào trong.
"Rất gọn gàng, sạch sẽ đó."
"Nghỉ hè mà."
Lục Nam Giai cũng nhìn theo ánh mắt của
cô. Nghĩ đến năm lớp 11 của Hà Du, mỗi lần trước khi vào lớp, cô đều nhìn qua
khung cửa sổ này, nhìn Hà Du đã ngồi trên ghế từ lâu chờ cô xuất hiện.
Bây giờ, không có ai trong lớp học,
điều đó dường như ám chỉ ra rằng thời gian đã trôi qua. Lục Nam Giai vô thức
nắm lấy tay Hà Du.
Hà Du giật mình, mặc dù không có ai
xung quanh, nhưng ở trường, cô vẫn luôn cảm thấy hơi có tật giật mình. Sau khi
nhanh chóng nhìn xung quanh, cô quay lại nắm tay Lục Nam Giai.
Nhìn ra suy nghĩ của cô, Lục Nam Giai cười
nói: "Kỳ nghỉ hè không có ai cả."
Sau một hồi im lặng, Hà Du đột nhiên
nhớ lại thời cấp ba của mình. K ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.