Thời gian bên cạnh Lục Nam Giai sẽ làm
Hà Du quên đi những phiền muộn khác.
Xem phim cùng nhau, nấu ăn và dùng bữa
cùng nhau, dọn dẹp nhà bếp cùng nhau. Đây toàn là những điều vô cùng bình
thường trong cuộc sống, nhưng nó cũng khiến ta hạnh phúc.
Lần đầu bỡ ngỡ, lần hai quen thuộc,
thời gian ban đêm cũng không bị lãng phí. Trong màn đêm, cả hai như keo sơn,
đắm mình trong đủ loại âu yếm và ôm nhau ngủ say.
Tuy nhiên, những điều tốt đẹp luôn kết
thúc một cách đột ngột.
Sáng hôm sau, bởi vì đêm qua quá mệt
mỏi nên cả hai dậy muộn. Trong khi hai người vẫn còn đang say giấc thì tiếng
chuông điện thoại của Lục Nam Giai reo lên.
Lục Nam Giai nửa tỉnh nửa mê rời khỏi
vòng tay của Hà Du, chợt tỉnh giấc khi nhìn rõ cuộc gọi đến.
Là mẹ.
Sợ làm phiền tới giấc ngủ của Hà Du, cô
vội vàng đứng dậy mặc quần áo và đi ra phòng khách. Bấm nhận cuộc gọi, cô hỏi
với vẻ áy náy: "Dạ mẹ, chuyện gì vậy?"
Nghe giọng nói của mẹ bên đầu dây, có
vẻ mọi thứ vẫn như bình thường: "Ôi, không có chuyện gì. Chỉ là ở An Trấn
chơi hai ngày rồi, mẹ và cha con thấy không còn gì vui nữa, không muốn trở lại
Thân Thành, nên cả ba chúng ta sẽ quay về Dĩnh Châu vào ngày mai."
Bên kia truyền đến giọng của loa phát
thanh cùng với tiếng ồn ào xung quanh, Lục Nam Giai cảm thấy có gì đó không ổn:
"Cha mẹ đang ở đâu vậy?"
"Chúng ta đang ở ga xe lửa An
Trấn, vừa mới lên tàu, chưa đầy một tiếng nữa là đến Thân Thành rồi."
"Không phải cha mẹ nói sẽ từ An
Trấn về thẳng Dĩnh Châu sao?”
Nghe thấy giọng ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.