Trong điện thoại, Chu Vũ Thiên giống
như ba mẹ đang quan tâm con cái, càu nhàu hơn nửa ngày với Nghiêm Túc, bảo phải
đối xử tốt với Tiếu Tiếu, nếu như phụ lòng Tiếu Tiếu, tình bạn bè của hai người
cũng không còn nữa! Lập tức sẽ từ đại dương bên kia mà quay về đánh chết anh!
Sau khi Nghiêm Túc đồng ý, Chu Vũ
Thiên còn muốn nói chuyện với Chu Tiếu Tiếu, khoe khoang một chút về địa vị của
nhà mẹ đẻ và vị trí anh vợ của anh ấy. Nhưng mà Nghiêm Túc cầm điện thoại, đẩy
cửa nhà bếp, Chu Tiếu Tiếu cũng không chịu đi ra ngoài.
Chu Vũ Thiên thở dài thở ngắn trong
điện thoại, than thở trong lòng mình dâng lên một cỗ chua xót. Nghiêm Túc không
nhịn được nữa, anh trực tiếp tắt điện thoại.
Gõ cửa lần nữa, cô gái trốn mình như
con ốc trong phòng bếp nghe thấy điện thoại đã tắt mới nhẹ nhàng mở hé cửa ra,
phát hiện đã kết thúc cuộc gọi, lúc này cô mới bưng hai đĩa cơm chiên trứng
nóng hổi, thơm ngon ra ngoài.
Cô dọn những quyển sách toán giáo
khoa và sách chính trị đang xếp thành một chồng cao trước mặt, lại đặt hai cái
cốc lớn và hai đĩa ăn tối cạnh nhau, Chu Tiếu Tiếu thấy cà phê đen và sữa trắng
nóng tỏa khói thơm ngát trong cốc, đột nhiên cảm giác được kỳ thi sau một tuần
nữa cũng không đến mức quá khó khăn.
Cảm xúc tiêu cực của Chu Tiếu Tiếu
tới nhanh rồi đi cũng rất nhanh, nhưng Nghiêm Túc vẫn không quên chuyện cô vừa
mới nói, cầm lấy cốc cà phê uống vài ngụm để cùng thức đêm học bù với cô, anh
hỏi cô: “Tiếu Tiếu, thật sự em không thích thương mại quốc tế sao?”
Chu Tiếu Tiếu múc một muỗng lớn cơm
chiên trứng, vừa phồng miệng ăn vừa nói: “Em nhất thời nóng giận thôi, học cái
gì cũng giống nhau, anh đừng để ý làm gì.”
“Năm hai đại học sắp tới, có thể
chuyển chuyên ngành, chọn chuyên ngành rất quan trọng, sau này em phải dùng nó
để làm việc, đừng có chọn bừa.” Nghiêm Túc cho rằng Chu Tiếu Tiếu nóng giận
thật, anh đứng dậy đi đến giá sách, lấy quyển sổ tay chọn môn học dày cộm khi
còn là sinh viên năm nhất, giúp cô xem xét từng chuyên ngành.
Nhìn thấy Nghiêm Túc thật sự muốn
suy nghĩ giúp cô, Chu Tiếu Tiếu nhẹ nhàng dùng thìa chọc vào dĩa cơm, do dự một
lúc, mới nhỏ giọng trả lời: “Em rất thích ngành tiếng Trung…”
Nghiêm Túc có phần hơi bất ngờ,
ngẩng đầu nhìn Chu Tiếu Tiếu. Cô dường như hơi có phần xấu hổ mà sờ tóc mình,
nhỏ giọng nói: “Em cảm thấy sự biểu đạt của chữ Hán rất hay, hơn nữa, khi còn
nhỏ, em rất thích đọc mấy câu chuyện xưa trong sách, có thể đó là chuyện không
khách quan, đại khái là có phần muốn trốn tránh sự thật, không cần phải đổi
chuyên ngành, hơn n ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).