Hôm sau lúc thức dậy, quản gia là người
đầu tiên cảm thấy bầu không khí giữa Quý Úc Trình và Ninh Tuy đã thay đổi trở
nên rất kỳ lạ.
Khi hai người ăn sáng, thỉnh thoảng cứ
anh nhìn em em nhìn anh, nhưng ánh mắt lại không cùng lúc nhìn nhau, nếu như
ánh mắt hai người bỗng bất ngờ chạm nhau thì gương mặt cậu cả sẽ hơi đỏ lên.
Nếu khi lên cầu thang mà bả vai chạm
vào nhau thì cả hai đều đồng thời nghiêng người để người kia qua trước. Mà
không hiểu sao tự nhiên cậu cả còn nói chuyện cà lăm nữa chứ.
Cậu cả đến phòng sách làm việc, Ninh
Tuy cũng cầm bộ điều khiển đi vào để chơi game. Quản gia đưa trái cây và nước
vào ba lần thì đến hai lần phát hiện cậu cả đang lén nhìn Ninh Tuy đến ngẩn
ngơ.
Nếu để miêu tả thì hẳn là hai người này
đang trong giai đoạn mập mờ trước khi xác lập quan hệ... Nhưng mà cái này không
đúng lắm, chẳng phải ba năm trước hai người đã ngấp nghé nhau rồi sao? Đều muốn
có được người kia hơn cả mạng sống, thậm chí còn đá cậu hai ra một cách không
thương tiếc còn gì?!
Với lại hai người đã kết hôn biết bao
lâu rồi, vậy mà giờ lại quay về giai đoạn mập mờ ư?
Hay là... Hai người đang nhập vai cưới
trước yêu sau?
Quản gia không hiểu lắm, chỉ cảm thấy
chắc hai người này lại đang chơi trò gì mới.
Tâm trạng Quý Úc Trình bây giờ vui
sướng hơn mấy ngày trước cực kỳ nhiều, cho dù như thế nào thì hiện giờ Ninh Tuy
đã không còn trốn tránh anh, hơn nữa còn bằng lòng ở bên anh. Tuy anh lo đáp án
cuối cùng của Ninh Tuy không phải điều mình muốn, nhưng chí ít mọi chuyện vẫn
còn đường cứu vãn.
Anh cảm thấy mình phải làm gì đó để
tăng tình cảm của Ninh Tuy với anh, nhưng cuộc sống của hai người lại vô cùng
tĩnh lặng, Ninh Tuy đang trong thời gian nghỉ đông, mà anh cũng đang tĩnh dưỡng
nữa nên ngày nào cũng trôi qua rất êm ả.
Từ sau khi trong giới biết Ninh Tuy
được thừa kế di sản, mấy lời ong tiếng ve sau lưng cậu liền biến mất. Sau khi
tin tức anh không cần ai ngoài Ninh Tuy thì tình địch cũng hết luôn... Mấy
người nhà họ Ninh kia vì chuyện thiếu gia thật giả bị lộ ra nên cũng sứt đầu mẻ
trán, ốc còn không mang nổi mình ốc nên cũng không có thời gian đến đây dây dưa
với Ninh Tuy...
Cho nên anh muốn anh hùng cứu mỹ nhân
thì cũng không có cơ hội.
Quý Úc Trình nhanh chóng nhớ tới việc
Ninh Tuy thích người thực vật.
Cái lần ở nước ngoài kia, rõ ràng Ninh
Tuy đã hào hứng chạy đến căn phòng bên cạnh ngắm người thực vật tóc vàng kia,
hơn nữa trong khoảng thời gian mà anh nằm trên giường bệnh, anh vẫn có thể cảm
nhận được sự quan tâm của Ninh Tuy dành cho mình, ngoại trừ việc mê đắm cơ thể
của anh thì còn để ý xem anh trong trạng thái người thực vật có bị sinh bệnh
hay không... Cho nên, nếu nói Ninh Tuy không có ham muốn đặc biệt với người
thực vật thì cậu cả Quý không tin.
Ninh Tuy ngồi trên nệm dưới mặt đất
chơi xếp hình, cảm thấy sau lưng mình bị một ánh mắt nhìn chằm chằm nên không
nhịn được mà quay đầu lại: “Sao vậy?”
Quý Úc Trình ngồi ngay bàn, chống cằm
hỏi cậu: “Không chơi game à?”
Ninh Tuy nói: “Mắt em hơi mỏi.”
Quý Úc Trình bỗng buông bút máy xuống,
ngồi thẳng lên, quay đầu ra sau, anh nhìn ra cửa sổ rồi nhỏ giọng: “Vậy chúng
ta làm chút chuyện khác đi.”
Ninh Tuy nhìn hai tai đỏ lên của anh,
không hiểu sao bị anh làm cho căng thẳng: “Chuyện, chuyện gì cơ?”
Quý Úc Trình hỏi: “Lúc anh vẫn còn là
người thực vật... Em không thích anh chút nào sao?”
Trong khoảng thời gian cậu cả Quý sống
cuộc sống người thực vật, Ninh Tuy vẫn luôn không chú tâm vào việc kiếm tiền,
cho dù có chút xíu thích thì đó cũng là sự thưởng thức không chút tạp niệm đối
với cái đẹp, ai mà nghĩ nhiều được như vậy?
Nhưng nếu bây giờ nói không hề thích
chút nào thì cậu cả Quý sẽ giận dỗi mất!
Ninh Tuy nói: “Cũng, có chút.”
Anh biết ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.