Sớm hôm sau Kiều Noãn về nhà, gõ cửa, cửa mở, sắc mặt mẹ cô không tốt
chút nào, bà nói:
“Đêm qua con chạy đi đâu?”
Trước khi về tới nhà Kiều Noãn đã nghĩ ra lý do sẵn rồi, vậy nên trả lời
rất lưu loát: “Ví của tiểu Quyết bị người ta trộm mất, phải ngồi taxi về rồi gọi
con ra nhờ trả giúp, con đi vội quá nên quên đem theo chìa khoá.”
Sắc mặt của bác Kiều đã tốt hơn, hướng sự quan tâm qua phía Hà Quyết:
“Bị trộm mất ví à? Thế người có làm sao không?”
“Mất vài trăm tệ , hai tấm thẻ ngân hàng, còn lại thì không sao”
“Thế mau đi báo mất đồ đi còn gì!”
“Bọn con báo rồi.”
Chuyện đêm không về nhà đã lấp liếm thành công, thế nhưng trong lòng Kiều
Noãn lại càng thêm lo lắng. Nếu như cô cùng Hà Quyết muốn đến với nhau, ba mẹ
cũng không thể không theo. Tuy nhiên… mẹ Kiều Noãn dù là rất quý Hà Quyết,
nhưng bà lại là người khá bảo thủ, hơn nữa lại rất trọng sĩ diện…
Lúc này, chỉ có thể đi bước một bước nhìn sắc mặt mẹ một bước thôi.
Chuyện cùng Hà Quyết gương vỡ lại lành khiến tâm trạng của Kiều Noãn
vui vẻ khác thường, Tạ Thanh Yến nói cô “cứ như vừa bơm máu gà” (ý chỉ vui vẻ tăng động), Chu Uyên thì cứ
ngưỡng mộ khâm phục không thôi.
Vì mỗi người đều có công việc và học hành riêng, Kiều Noãn đành phải bắt
đầu những ngày tháng yêu xa, một kiểu yêu đương cô vốn không thấy an tâm. Mỗi
ngày tranh cãi với Hà Quyết qua tin nhắn, cứ mỗi hai ngày gọi điện một lần, nói
những câu chuyện phù phiếm không đầu không đuôi, vậy mà dường như có thể nói
mãi nói mãi không ngừng.
Kiều Noãn vẫn giữ mối quan hệ bình thường với Trình Tĩnh Đạt, còn về phần
Trình Tĩnh Đạt sau khi hay tin Kiều Noãn quay lại với Hà Quyết ngoài nói câu
chúc mừng ra thì không có phản ứng gì khác, điều này vừa khiến Kiều Noãn nhẹ
nhõm phần nào xong cũng khiến cô nghi hoặc không hiểu rằng, liệu Trình Tĩnh đạt
đã thật lòng thích một ai đó bao giờ chưa?
Vừa đúng lúc công ty marketing của Kiều Noãn và công ty bất động sản của
Trình Tĩnh Đạt đang hợp tác, cơ hội gặp gỡ của hai người đã nhiều nay lại càng
nhiều. Hôm nay lúc Kiều Noãn đang ăn cơm tại phòng ăn của công ty Trình Tĩnh Đạt,
vừa lúc nhìn thấy Trình Tĩnh Đạt bưng khay đồ ăn đang tìm chỗ ngồi.
Kiều Noãn vội vẫy tay ra hiệu, Trình Tĩnh Đạt nhìn thấy liền niềm nở đi
tới ngồi xuống đối diện Kiều Noãn.
Bộ dạng Trình Tĩnh Đạt có phần hốc hác, Kiều Noãn thấy kỳ lạ liền nhìn
anh ấy một lúc, rồi phát hiện ra điều mà cô không nên phát hiện.
Kiều Noãn do dự một lát cuối cùng mới mở lời hỏi:
“Tiền bối, anh… đang yêu sao?”
Trình Tĩnh Đạt cười lắc đầu:
“Không, sao lại hỏi thế?”
Kiều Noãn nhìn Trình Tĩnh Đạt, thần sắc phức tạp, rồi tay cô đặt lên
sau gáy: “Chỗ này… hickey…”.
Cô vừa hết câu, Trình Tĩnh Đạt ngay lập tức theo phản xạ mà sờ lên gáy
mình, sắc mặt cũng lập tức thay đổi.
Kiều Noãn có chút áy náy vì đã thô lỗ, dù sao Trình Tĩnh Đạt cũng là
người lớn rồi, không có bạn gái thì cũng có thể là… cô liền xin lỗi: “Xin lỗi
nhé tiền bối, là em nhiều chuyện rồi.”
Tay Trình Tĩnh Đạt buông khỏi cổ, cười nói: “Không sao”, rồi cúi mặt tiếp
tục ăn cơm.
Kiều Noãn mặc dù hiếu kỳ, song cũng ngại hỏi thêm, nên cũng ăn trong
yên lặng như vậy. Ăn được hồi lâu thì đột nhiên từ xa vang lại một giọng nam
hào sảng: “Anh Trình!”
Kiều Noãn lập tức ngẩng lên, một cậu trai trẻ mặc áo sơ mi kẻ sọc đang
đi về phía bọn họ. Trình Tĩnh Đạt ngo� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.