《Một cây hải đường ép hoa lê - Calantha》
Ngày hôm sau Địch Minh đi bàn công việc, Kiều Noãn không biết nên đối mặt với
anh ta như thế nào nên cũng cảm thấy nhẹ nhõm. Đây là ngày cuối cùng của chuyến
đi, mọi người dự định đi tham quan Vườn Viên Minh và đài tưởng niệm kháng chiến
chống Nhật. Có lẽ là sắp về nhà nên bọn nhóc quỷ cuối cùng cũng ngoan ngoãn lại,
thế nên chuyến đi thuận lợi trôi qua. Họ sẽ bắt tàu trở về vào sáng hôm sau, thế
nên họ đã tự tổ chức một bữa tiệc chia tay tại khách sạn vào đêm hôm đó.
Kiều Noãn và Cam Ức bị mời rượu liên tục. Họ thực sự không thể chịu nổi sự
nhiệt tình của của mấy nhóc con này liền kiếm cớ đi vệ sinh, rời tiệc chia tay
rồi đến phòng sảnh nghỉ ngơi.
Chưa kịp ngồi lâu thì đột nhiên có học sinh hốt hoảng chạy tới: "Cô Tiểu
Kiều, có đánh nhau, có đánh nhau! ”
Kiều Noãn và Cam Ức giật mình, lập tức chạy theo học sinh kia đến chỗ có
đánh nhau.
Chỉ thấy trong phòng có hai đứa nhó túm cổ áo đánh nhau. Xung quanh có những
đứa khác muốn tiến lên khuyên bảo, nhưng sợ bị đánh trúng nên không dám liều
lĩnh đi lên.
Kiều Noãn và Cam Ức vội vàng chen qua đám nhóc này, tránh cả hai bị thương,
một người ôm lấy thắt lưng một đứa, dùng sức kéo hai người ra. Kiều Noãn chen
vào giữa hai người, ôm học sinh mặc quần áo màu xanh da trời đẩy ra ngoài, mà cậu
học sinh đó lại dùng sức giãy dụa, thò mặt qua Kiều Noãn tiếp tục khiêu khích:
"Mẹ nó cậu đừng tưởng rằng mình có mấy đồng tiền thối là giỏi, tôi, chết
tiệt, cậu..."
Kiều Noãn nghe mấy câu đó liền không khỏi nhíu mày, cô đồng thời áp chế sự
phản kháng của nam sinh đó, tiếp tục đẩy cậu về phía trước.
"Cậu vừa nói gì? Mẹ nó cậu có bản lĩnh thì nhắc lại lần nữa xem! ”
"Nói thì nói tôi sợ sợ cậu chắc! Tôi, mẹ nó..."
"Cô Tiểu Kiều! Cẩn thận! ”
Kiều Noãn nghe vậy lập tức quay đầu lại, thấy nam sinh mà Cam Ức ôm kia
trên bàn cầm một chai bia giơ cao lên, định đập về phía cô. Kiều Noãn theo phản
xạ ôm lấy đầu.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc thì có một bóng người nhào tới trước mặt cô.
Chai bia đập vào trán "choang" một tiếng vỡ tan tành, mảnh vụn văng
tung tóe trên mặt đất.
Cả căn phòng đột nhiên yên lặng, sau đó một tiếng hét vang lên.
Kiều Noãn buông tay, mở mắt ra liền lập tức sửng sốt: "Hà Quyết! ”
"A." Hà Quyết loạng choạng, giơ tay che trán.
Kiều Noãn đẩy tay cậu ra rồi kiểm tra vết thương, cô thấy lòng bàn tay đỏ
tươi, máu chảy dọc theo vết thương xuống khóe mắt.
"Mau gọi người đi! Ai đó mau gọi người tới đi! "Kiều Noãn run rẩy
hét lớn. Mọi người xung quanh liền tỉnh lại, Cam Ức vội vàng lấy điện thoại gọi
điện, những học sinh khác cũng kịp phản ứng đều chạy ra ngoài gọi người.
Sau khi Hà Quyết vào phòng phẫu thuật, Kiều Noãn gọi điện thoại cho mẹ cậu.
Lúc quay số, tay cô vẫn không ngừng run rẩy. Cô ngồi trên băng ghế dự bị ngoài
hành lang lẳng lặng chờ đợi, cô buông tay ra liền phát hiện trong khe móng tay
còn có vết máu chưa rửa sạch sẽ, đã oxy hóa thành màu đỏ sậm.
Cam Ức ngồi bên cạnh, đỡ vai cô. Chu Tiểu Hồng thì dựa vào vách tường, thỉnh
thoảng đi t� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.