Sau
khi vào nhà, Kiều Noãn mang quà đặt trên bàn, mở ti vi sau đó đi luộc sủi cảo
đông lạnh. Khi bưng ra thấy Hà Quyết đang xem một bộ phim truyền hình không biết
tên, cô cười rồi mang sủi cảo đến cạnh cậu.
''Có
cần giấm không?''
Hà
Quyết hiển nhiên là đói lắm rồi, mơ hồ nói câu: ''Không cần.'' rồi nhanh chóng
vùi đầu vào ăn. Đã gần 11 giờ, nhìn ra phía ngoài cửa sổ, cũng chỉ còn vài nhà
là vẫn còn sáng đèn. Trong phòng khách rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy âm thanh
trong ti vi và âm thanh Hà Quyết đang ăn sủi cảo.
Kiều
Noãn ngồi xuống bên cạnh Hà Quyết, cảm thấy cả người đều như được thả lỏng,
cũng không muốn nghĩ về những chuyện rắc rối lộn xộn kia nữa.
Hà
Quyết ăn xong một bát sau đó rõ ràng vẫn chưa hài lòng, Kiều Noãn lại đi làm
cho cậu thêm một bát nữa. Sau khi Hà Quyết ăn xong, tự biết ngoan ngoãn mà đi rửa
bát, sau khi đi ra nhìn vào phòng khách, hỏi Kiều Noãn đang ngồi trên ghế mát:
''Tiểu Lục đâu?''
''À… mẹ của Thanh Yến rất thích, nên đã đưa cho
bà ấy nuôi rồi, dù sao sớm muộn gì cũng phải đưa đi.'' Cô khe khẽ thở dài.
Hà
Quyết trầm mặc trong giây lát: ''Về sau sẽ có cơ hội nuôi một con.''
''Cũng
là nuôi con khác chứ không phải là Tiểu Lục nữa...'' Nói xong liền đứng lên:
''Tôi đi đun nước, cậu tắm xong thì đi ngủ sớm một chút.''
Lúc
Hà Quyết đang tắm rửa, Kiều Noãn cầm món quà về phòng mình, chầm chậm mở ra, chỉ
thấy bên trong là một cái lâu đài được lắp thành từ các khối gỗ. Chiều dài, rộng
và cao tầm khoảng chừng 20cm, các chi tiết không được sắp xếp tiêu chuẩn cho lắm,
nhưng tổng thể nhìn lại thì vô cùng độc đáo, mà mấu chốt nhất chính là khẳng định
đây là do chính tay Hà Quyết ghép. Nghĩ đến Hà Quyết hai ngày nay ở quê đều là
đang vùi đầu ghép cái thứ này, Kiều Noãn không nhịn được cười rộ lên. Thật là một
nhóc quỷ chu đáo.
Thực
ra mỗi năm cứ đến sinh nhật Kiều Noãn, Hà Quyết đều chọn quà vô cùng chu đáo,
có khi là băng nhạc mà cô vô cùng muốn có, có khi lại là truyện tranh mà cô đã
để ý từ lâu, nhiều vô số kể, hầu như mọi thứ đều là thứ cô thích.
Kiều
Noãn đem lâu đài đặt trên bàn, say sưa ngắm nhìn một lúc. Không lâu sau Hà Quyết
từ phòng tắm đi ra, hô lên: ''Tôi tắm xong rồi.'' Kiều Noãn đáp lại một tiếng,
lấy đồ ngủ đi ra ngoài. Hà Quyết mặc chiếc áo thun của ba Kiều Noãn, đang lau
tóc, thấy cô đang muốn đi vào phòng tắm, liền vội nói: ''Đợi một chút.''
Kiều
Noãn dừng bước, quay người lại: ''Sao vậy?''
“Em
và Hứa Vân Dao… không phải như
các người nghĩ đâu.'' Vẻ mặt Hà Quyết nghiêm túc.
Kiều
Noãn hơi sửng sốt, sau đó phì cười: ''Đừng ngại nhá chị sẽ không báo với mẹ em
đâu.''
Hà
Quyết chau mày: ''Thực sự không phải như chị nghĩ đâu.''
Kiều
Noãn nhún nhún vai: ''Được rồi chị biết rồi, chị cái gì cũng không nghĩ được
chưa?''
Sắc
mặt Hà Quyết trở nên lạnh lùng, trầm mặc trong giây lát, vắt khăn khoác lên
lưng ghế, sau đó đi thẳng về hướng phòng dành cho khách.
Kiều
Noãn ngẩn ra, không hiểu được vì sao Hà Quyết lại giống như đang tức giận, cô
cũng không có nói cái gì quá đáng mà. Suy nghĩ hồi lâu, vẫn cứ là không hiểu nổi,
cô gãi gãi đầu, lòng nghĩ chắc là trẻ em đang ở tuổi dậy thì đều như vậy rồi
quay người đi vào phòng tắm.
Kì
nghỉ Quốc Khánh rất nhanh đã kết thúc, trước khi trở lại trường một ngày Kiều
Noãn nhận được điện thoại của Cao Lãng, mời cô cùng nhau về trường. Kiều Noãn từ
chối đủ kiểu, thế mà Cao Lãng hoàn toàn không vì vậy mà bị ảnh hưởng. Vào hôm
trở lại trường, Kiều Noãn vừa đi khỏi ngõ liền thấy Cao Lãng đang đứng ở phố
Long Tuyền. Hôm nay anh ấy đội một cái nón lưỡi trai, mặc áo thun đen, cả người
trông vô cùng đẹp trai. Kiều Noãn lề mà lề mề đi sang: ''Đàn anh, sao anh lại ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).