Kỹ thuật chụp ảnh của ông nội Khương thật sự không thể
nhìn nổi, còn kỹ thuật của bà nội Khương sau khi được Tô Hiểu Mạn hướng dẫn
thì thật ra đã tiến bộ hơn rất nhiều.
Tạ Minh Đồ mặc chiếc áo khoác, kéo theo một rương hành
lý trở về, còn chưa vào nhà đã thấy bà nội Khương cầm camera bảo là phải chụp ảnh
cho anh.
Cái camera này đã trở thành bảo bối của bà nội, bà chỉ
hận không thể dùng cả một tháng lương hưu đi mua phim để chụp ảnh.
Tô Hiểu Mạn đoán sang năm thứ nhiều nhất trong nhà
chính là ảnh chụp. Sau này khi vài thập niên đã trôi qua thì người ta vẫn sẽ
có thể thấy được dấu vết của thời đại này.
Ai có thể nghĩ tới niên đại này của bọn họ lại chụp
nhiều ảnh như vậy cơ chứ?
Những ảnh chụp bảo bối này nhất định phải được phòng ẩm,
phòng côn trùng, phòng chuột mà cất cẩn thận mới được.
Tạ Minh Đồ cười cười, “Được, bà nội, bà cứ chụp đi.”
Bà nội Khương chụp cho hai tấm rồi gọi Tô Hiểu Mạn tới
đây, “Hiểu Mạn, cháu đứng bên cạnh Tiểu Đồ đi, bà nội chụp ảnh cho hai vợ chồng
cháu.”
Tô Hiểu Mạn cười cười đi qua khoác tay Tạ Minh Đồ, bà
nội Khương liền chụp cho bọn họ một tấm.
Tạ Minh Đồ ôm bả vai Tô Hiểu Mạn, trong gió lạnh hôn
lên môi cô. Bà nội Khương vừa phê bình hai đứa nhỏ này thật đúng là không ý tứ,
trong lòng vừa vui vẻ mà chụp hình.
Trước mặt bà nội lại bị anh hôn, đầu tiên Tô Hiểu Mạn
đỏ bừng mặt, vốn định đẩy anh ra theo bản năng, thế nhưng cô lại nghĩ tới bà nội
đang chụp ảnh ở bên cạnh. Cô rất chú ý tới hình tượng của bản thân nên trước
màn ảnh cực kỳ phối hợp, thậm chí còn điều chỉnh góc độ ngửa đầu hôn lại nhằm tạo
ra một bức ảnh thật đẹp.
“Sao mọi người vẫn chưa vào nhà thế, đứng ngoài cửa chụp
nhiều như vậy làm gì?”
Vốn dĩ ông nội Khương đang muốn gọi mọi người vào nhà,
lúc vừa chạy ra tới nơi thì lại thấy được một màn này. Ông vội vàng che mắt lại,
cảm khái mình thực sự không thể hiểu nổi thói đời ngày nay mà.
Người trẻ tuổi bây giờ đúng là…… Cũng lớn mật thật đấy.
Tạ Minh Đồ chớp chớp đôi mắt, nghịch ngợm mà cắn trên
cánh môi Tô Hiểu Mạn một chút rồi mới tiếc nuối tách ra.
“Anh dám cắn em!”
Tô Hiểu Mạn cực kỳ tức giận muốn cắn lại, thế nhưng Tạ
Minh Đồ lại có ưu thế về chiều cao, anh có thể cưỡng hôn cô nhưng cô lại không
thể cưỡng hôn anh. Tô Hiểu Mạn chỉ có thể tức giận đẩy anh ra, vừa đẩy vừa vén
áo khoác của anh lên.
Người bình thường vào mùa đông đều mặc trong ba lớp
ngoài ba lớp, còn Tạ Cẩu Tử này chỉ mặc tổng cộng hai lớp quần áo. Bàn tay Tô
Hiểu Mạn tiến vào trong áo khoác anh, hung hăng mà nhéo eo anh. Tạ Minh Đồ cười
cười dùng áo khoác bọc cả người cô lại.
“Anh dám làm rối loạn tóc em!”
“Đợi chút nữa anh sẽ tự tay giúp Mạn Mạn chải lại
sau.” Tạ Minh Đồ vừa nói vừa tháo chiếc mũ trên đỉnh đầu mình xuống đội lên đầu
Tô Hiểu Mạn.
“Mạn Mạn có lạnh không? Đi vào nhà sưởi ấm đi.”
Lạnh thì đương nhiên là rất lạnh rồi. Từ lúc Tạ Minh Đồ
về thì Tô Hiểu Mạn liền dính bên người anh, dựa vào người chồng mình để sưởi ấm,
cũng không ngại ánh nhìn của ông bà nội nữa. Tạ Minh Đồ trực tiếp bế ngang cô
lên ôm về phòng.
Tạ Minh Đồ đè cô lên trên giường, nụ hôn ôn nhu dừng
trên lông mày, mũi, đôi mắt, hai má cho tới cằm của cô, thân thể hai người đều
nóng lên. Tô Hiểu Mạn ôm cổ anh, giọng nói mang theo vài phần hờn dỗi: “Từ lúc
anh trở về còn chưa đi tắm rửa đâu.”
Đôi mắt đào hoa của Tạ Minh Đồ tràn đầy ý cười, dùng
chóp mũi cọ vào cô một chút, giọng nói khàn khàn cất lên: “Mạn Mạn cho rằng anh
muốn làm gì nào?”
Trên mặt Tô Hiểu Mạn càng nóng bỏng hơn, “Sao em mà biết
được anh muốn làm cái gì, em cũng chẳng phải con giun trong bụng anh.”
“Mạn Mạn, mấy ngày nữa là đến sinh nhật anh rồi.”
Tô Hiểu Mạn bị thỏ con đe doạ, thân thể mềm nhũn, “Đến
sinh nhật anh thì tổ chức sinh nhật thôi…”
“Anh nói trước cho em một tiếng ấy mà. Bảo bối Mạn Mạn,
áo cưới làm xong chưa?”
“Làm xong rồi, xong hết rồi…”
Ý cười bên miệng Tạ Minh Đồ càng rạng rỡ hơn, tiếp tục
hỏi: “Quần áo của em bé cũng làm xong rồi hả?”
“Không có mà…”
“Kẻ lừa đảo, Mạn Mạn đúng là kẻ lừa đảo mà, rõ ràng
anh đã thấy rồi. Chẳng lẽ cái yếm kia không phải cho em bé mặc mà là để cho Mạn
Mạn mặc à? Mạn Mạn mặc cho anh nhìn thử nhé?”
Tô Hiểu Mạn đỏ mặt đẩy anh vài cái, thúc giục anh:
“Anh đi tắm rửa đi, anh mau chóng đi tắm rửa đi, nước tắm đã đun sẵn cho anh rồi
đấy.”
“Mạn Mạn vội vàng thật đấy.” Tạ Minh Đồ hôn mặt cô một
chút, lại g ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.