Cái
này là cái gì đây a a a.
An
Vu không muốn dây dưa thêm với anh nữa, người này đúng thật là xấu xa.
Cô
dùng sức đẩy anh ra, cả người lùi về phía sau, kéo dài khoảng cách với anh.
Cũng may, Giang Sóc cũng không tiếp tục làm khó dễ cô, anh cúi đầu xuống, trong
mắt là ý cười không đứng đắn.
Giang
Sóc đưa những cuốn vở trên đùi cho cô, An Vu nhận lấy, sau đó còn tự cho là rất
hung dữ trừng mắt nhìn anh một cái.
Giang
Sóc nhìn thấy vẻ mặt của cô gái nhỏ này càng cười vui vẻ hơn.
Đáng
yêu thật.
Văn
phòng của giáo viên nằm ở bên phải của hành lang, hai người bọn họ ẩn ở chỗ rẽ,
vị trí bí ẩn này dường như không ai phát hiện ra. Nhưng rốt cuộc đây vẫn là
thời gian tan học, trước đây An Vu mơ hồ không biết anh là ai, còn bây giờ thì
đã biết rất rõ.
Nếu
như bị người khác nhìn thấy, không biết sẽ gây nên chuyện gì động trời đâu,
hiện tại ở trong lớp cô cũng đủ khổ sở rồi.
An
Vu không muốn vướng víu ở đây thêm nữa, cô ôm chồng bài tập lướt qua người anh.
Toàn
bộ quá trình, Giang Sóc chỉ nhìn cô, quan sát từng biểu hiện nhỏ của cô.
Anh
cong môi, nhìn cô gái này vừa tức giận vừa sợ hãi, thở hổn hển như một con cá
nóc lại không dám làm gì.
Đáng
yêu chết đi được.
An
Vu vòng qua người anh rồi đi về phía trước, bỗng nhiên giọng nói không đứng đắn
của Giang Sóc vang lên: "Lev Nikolayevich Tolstoy đã từng nói rằng, lí
tưởng là ngọn đèn chỉ đường. Không có lí tưởng thì không có phương hướng kiên
định, mà không có phương hướng thì không có cuộc sống."
Bước
chân của cô dừng lại, cả cơ thể đột nhiên cứng đờ.
"Socrates
đã từng nói rằng, điều hạnh phúc nhất trên đời này là phấn đấu cho lý
tưởng."
An
Vu quay đầu lại, không thể tin được nhìn anh.
Giang
Sóc cười một cách vô tâm, anh dừng lại, rồi tiếp tục đọc: "Còn lý tưởng
của tôi, là trở thành một họa sĩ vẽ tranh biếm họa."
"Cậu..."
An
Vu mở to mắt, nhỏ giọng hỏi lại: "Cậu đọc bài văn của tôi?”
Giang
Sóc kéo xe lăn lại gần, anh cong môi cười: "Học sinh ngoan, viết không
tệ."
"..."
An
Vu thật tức giận, tại sao tên này lại lưu manh như vậy chứ? Nhìn bài văn của cô
một cách công khai như vậy lại còn cố ý đọc cho cô nghe nữa.
Anh
chính là cố ý, cố ý đùa giỡn cô, trêu đùa cô. Xấu xa thì cứ xấu xa đi, còn ra
vẻ tốt đẹp, thật đáng ghét.
An
Vu cố chịu đựng không mắng anh, cô không muốn dính dáng đến anh nữa, cô không
dừng lại, ôm sách đi vào văn phòng.
Cũng
may lúc cô ra ngoài, ở bên ngoài đã không còn một bóng người, An Vu thở phào
nhẹ nhõm.
Cô
trở về phòng học, sau khi tan học, chỗ ngồi của cô đương nhiên bị chiếm đóng
như thường lệ, một số cô gái vây quanh Trình Bạch Hủy để xem cô ta giới thiệu
về đống trang điểm mới mua.
Trình
Bạch Hủy là một người yêu cái đẹp, hầu như ngày nào cô ta cũng trang điểm khi
đi học. Cô ta thay đổi hộp trang điểm, bên trong chứa đầy các loại son môi. Không
có chỗ để đặt hộp trang điểm, cho nên cô ta đặt ở giữa vị trí của hai người .
An
Vu ngồi xuống một cách thận trọng, cô sợ nếu không cẩn thận thì sẽ làm rớt đồ
trang điểm của cô ta.
Mấy
cô gái nói chuyện rất vui vẻ, An Vu ngẩng đầu nhìn về đồng hồ phía trước, cũng
may, khoảng cách tan học chỉ còn cỡ hai phút đồng hồ.
"Hủy
Hủy, sữa này uống ngon quá, thương hiệu này có phải rất đắt không?”
Một
cô gái cầm một chai sữa chua trong tay, bên ngoài chai là một hàng chữ tiếng
nước ngoài không hiểu là gì, là hàng nhập khẩu.
Cô
gái kia hơi nghiêng người, An Vu thấy rõ ràng chai sữa trong tay cô ta, nó
giống y hệt chai sữa mà cô cho Trình Bạch Hủy.
Trình
Bạch Hủy ngẩng đầu lên, đúng lúc nhìn thấy An Vu đang đứng bên cạnh.
Cô
ta nhấc môi, trả lời một cách bâng quơ: "À, rẻ lắm."
Mấy
cô gái đó biết rất rẻ trong miệng của Trình Bạch Hủy cũng không giống với nhận
thức của các cô, tiếp tục nói: "Nhưng uống rất ngon."
Trình
Bạch Hủy nói không chút để ý: "Cũng được, cũng bình thường thôi."
An
Vu dời mắt đi, cô cũng không vì lời nói của Trình Bạch Hủy mà sinh ra cảm xúc
khác. Sau khi chuông tan học vang lên, mọi người ở bên cạnh rời đi, An Vu trở
lại vị trí, Trình Bạch Hủy lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta lạnh lùng thu dọn đồ
đạc trên bàn, không khí xung quanh lạnh
xuống vài phần.
An
Vu mang sách toán ra để chuẩn bị cho tiết học tiếp theo.
Lại
là một tiết toán chấn động lòng người, khi học được một nửa tiết toán, Tống
Băng không kêu học sinh trả lời câu hỏi nữa, mà bắt đầu thông báo về kỳ thi sau
lễ Quốc Khánh.
Bà
ta đưa điểm tổng kết năm trước của mọi người hiển thị trên màn hình rồi nói về
từng người một.
Những
học sinh lúc đầu còn tốt, thứ hạnh càng xuống thấp, giọng của Tống Băng càng
ngày càng lạnh. Những học sinh bị phê bình công khai mặt xấu hổ đỏ bừng, đầu đè
thấp đến mức không dám nhìn bà ta.
Chờ
Tống Băng đi khỏi, học sinh cả lớp vẫn chưa lấy lại tinh thần, áp lực ở lớp học
trong nháy mắt trở nên căng thẳng.
Một
lúc lâu sau mới có người đi ra khỏi chỗ, An Vu nghe các cô gái lẩm bẩm, lễ Quốc
Khánh cũng không dám thư giãn chơi bời.
Tống
Kỳ Thành đi đến chỗ ngồi của An Vu rồi vỗ vào cánh tay cô, giọng nói bình tĩnh
hỏi: "Có muốn cùng nhau ôn tập không?"
"Cái
gì?"
An
Vu không hiểu lắm.
Tống
Kỳ Thành cười nói: "Sau lễ Quốc Khánh là kỳ thi tháng, nhiệm vụ của cậu
rất nặng, nếu thi không qua thì không thể ở lại."
An
Vu im lặng một lúc.
Theo
như dự đoán từ trước của cô, cô chỉ có thể lọt vào top 20 thì mới ổn định vào
top 10 của lớp. Lớp A12 khác với các lớp khác, học sinh của Tống Băng rất đồng
lòng, tất cả mọi người ai cũng chăm chỉ.
Tống
Kỳ Thành thấy cô không nói gì, cậu ta tiếp tục nói: "Nhưng không sao, tớ
có thể dạy cho cậu."
An
Vu cau mày, cô định mở miệng nói chuyện thì bị cậu ta đánh gãy: "Tớ học
khoa học tự nhiên tốt hơn cậu nhưng Ngữ Văn của cậu lại tốt hơn tớ, chúng ta có
thể học tập lẫn nhau, thế nào?"
Tống
Kỳ Thành nói như vậy, An Vu dễ đồng ý hơn.
Cô
gật đầu rồi nói: "Được."
Tống
Kỳ Thành thấy cô đã đồng ý, trong lòng có một luồng nhiệt chạy qua, cậu ta ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).