Ôn Trầm Tập vẫn luôn
cho rằng trên thế giới chỉ có ba thứ là không có điểm cuối.
Vũ trụ, thời gian và số
Pi.
Cho tới hôm nay anh mới
phát hiện, thì ra "liêm sỉ” cũng không có điểm cuối.
Có thể thấy cả hai tấm
ảnh trên gối ôm kia đều do đồng chí Trang tìm trên mạng.
Nhưng thật ra trên mạng
cũng không có nhiều ảnh chụp về Ôn Trầm Tập, phần lớn đều là ảnh chụp trong
video bản tin.
Đặc biệt là chỉ cần sau
khi anh lên tin tức XX, một số cư dân mạng sẽ chụp lại ảnh của anh rồi đăng lên
một số nền tảng xã hội, nói những chủ đề như “Xin mấy tổng giám đốc hãy tuân
theo tiêu chuẩn này”, v.v.
Bởi vậy cả hai tấm ảnh
mà đồng chí Trang tìm được đều là trang phục chính thức kiểu mặc áo vest đeo cà
vạt.
Điều khác biệt duy nhất
là tư thế, một tấm là đứng, hơi hơi nghiêng người không biết đang nhìn cái gì.
Một tấm khác đang ngồi nhìn tài liệu trong tay.
Bởi vì gối ôm dài hai
mét cho nên tấm ảnh đứng kia nhìn vẫn ổn, chiều cao cơ thể với chiều dài chênh
lệch không nhiều lắm, chỉ là kéo thân hình dài thêm một chút.
Nhưng tấm ảnh ngồi kia,
ảnh chụp đã bị kéo dài ra quá mức, cho dù là mặt, nửa người trên, chân,..., đều
bị kéo đến biến dạng.
Nhìn tấm ảnh chính mình
bị biến dạng giống Xà Tinh trong Hồ Lô Oa, Ôn Trầm Tập cảm thấy hít thở không
thông.
Ôn Trầm Tập còn nghĩ
tới lần đầu tiên Trang Ngạn Du tặng quà cho anh, cũng là hai cậu bé tay trong
tay kia.
Trong đầu lập tức hiện
lên một ý nghĩ - đúng là cha con ruột, không khác tí nào.
Ôn Trầm Tập gỡ kính
xuống, giọng nói cứng nhắc: "Tiểu Du.”
Trang Ngạn Du đang
nghiên cứu gối ôm, lúc thì nhìn hình anh em mình phía trước, lúc thì nhìn hình
anh em mình phía sau.
Cả hai đều rất đẹp
trai.
Quen biết mấy tháng,
đây là lần đầu tiên cậu không để ý tới Ôn Trầm Tập.
Ôn Trầm Tập: "...”
Đợi một lúc lâu sau,
Trang Ngạn Du mới chợt nhận ra lúc nãy có người gọi mình, cậu giống như hệ
thống bị lag vậy, sau đó khôi phục bình thường, chậm rãi xoay người: "Ồ,
hình như có người gọi tôi."
Ôn Trầm Tập mỉm cười,
anh cũng không biết mình làm thế nào để khống chế sắc mặt, giả bộ thản nhiên
nói: "Không có gì, cậu cứ tiếp tục đi."
Nhưng không chỉ có
Trang Ngạn Du rất thích, ngay cả Quý Trí Viễn cũng tập trung nghiên cứu:
"Công ty chúng tôi đã từng làm mấy item cho các nghệ sĩ, một trong số đó
là gối ôm nhỏ. Hình như tôi đã nhìn thấy một hai cái nhỏ rồi, mà cũng không quá
để ý, bởi vì tôi không ngờ là có thể làm cái lớn như vậy! Lúc ngủ tôi rất thích
ôm thứ gì đó, chú Trang cho tôi linh cảm rồi! Trở về tôi nhất định phải làm một
cái!”
Ôn Trầm Tập: “…”
Ông Trang cười ha hả:
"Mấy đứa thích là tốt rồi.”
Chú Liễu bận rộn trong
phòng bếp nghe thấy tiếng nói, cũng đi ra chào hỏi bọn họ, lúc nhìn thấy gối ôm
bèn "wow" một tiếng, nói: "Đây là ông chủ Ôn phải không? Rất đẹp
trai.” Ôn Trầm Tập: "...”
Cho nên chỉ có một mình
anh cảm thấy không được tự nhiên, cứ quái quái à?
Có cần nhắc nhở mọi
người là anh vẫn còn đang đứng ở đây không?
Lại nhìn Lê Tức và chú
Chu, Lê Tức đứng bên cạnh nén cười, ngay cả chú Chu cũng mượn tư thế uống trà
để che miệng.
Tốt lắm, người cảm thấy
ngại ngùng chỉ có mình anh thôi!
Rốt cuộc chú Chu vẫn
đau lòng thay Ôn Trầm Tập, thay anh thăm dò: "Ôm cái này ngủ có phải có gì
đó không ổn không?”
Thật ra ông muốn hỏi là
có phải sẽ hơi xấu hổ không?
Chú Chu cũng thích lướt
mạng nên đương nhiên biết gối ôm tùy thân là những thứ như vậy: chiếm đa số là
mấy cậu otaku thích ôm cô gái trong mộng, hoặc là mấu cậu zai cong thích ôm ấp
anh chàng trong mộng; mà mấy fan couple thì thích gặm đường của CP nhà mình;
giới wibu thích nhân vật 2D anime; fandom thì thích ôm thần tượng.
Nhưng cho dù là thể
loại nào thì đều xuất phát từ sự yêu thích.
Bởi vì thích nên mới đi
đặt làm riêng?
Vì vậy chú Chu nhìn cái
gối ôm to bằng người được đặt làm riêng, lại nhìn hai ba con thoải mái khoe với
mọi người.
Phản ứng đầu tiên của
chú Chu là: Hai người này thành công rồi? Đã gặp phụ huynh chưa? Ông Trang cũng
biết rồi? Cho nên mới cố ý tặng món quà này cho con trai? Nếu không ba mẹ bình
thường đáng lẽ phải cảm thấy con trai ôm một “cậu con trai” khác ngủ rất kỳ lạ
mới đúng chứ.
Nhưng nhìn sắc mặt của
Lê Tức và Ôn Trầm Tập, trông không giống như đã theo đuổi thành công.
Nghe vậy, hai ba con
nhà họ Trang đồng thời nghi hoặc nhìn chú Chu: "Chỗ nào không ổn?”
Chú Chu nhìn dáng vẻ và
biểu cảm giống nhau như đúc này, nhất thời vui vẻ, cười đến mức suýt không dừng
lại được, nói: "Không có không có, ha ha, nhưng mà Trầm Tập vẫn đang ở đây
đấy."
Có lẽ lúc này đồng chí
Trang mới nhận ra, cũng đúng, Ôn Trầm Tập vẫn đang ở đây mà.
Vì thế đồng chí Trang
ngượng ngùng cười cười với Ôn Trầm Tập, thật thà gãi đầu nói: "Tiểu Ôn có
để ý không? Chú thấy trên mạng, rất nhiều fan bởi vì thích thần tượng của mình
nên mới dùng ảnh chụp của bọn họ làm thành cái này, cho nên chú mới nghĩ ra
biện pháp này."
Người khác có cảm thấy
không bình thường hay không, đúng là không nằm trong phạm vi suy nghĩ của ông
Trang .
Ông chỉ suy nghĩ xem bé
11 có thích hay không.
Đây chính là sinh nhật
đầu tiên của Bé 11 sau khi đến thế giới này, đối với ông, Trang Ngạn Du được
vui vẻ mới là quan trọng nhất.
Nghe ông Trang hỏi như
vậy, Trang Ngạn Du lập tức nhìn Ôn Trầm Tập, mặt đầy căng thẳng.
Có lẽ cậu cũng đang lo
lắng Ôn Trầm Tập sẽ không đồng ý để mình có cái gối ôm này.
Ôn Trầm Tập mỉm cười:
"Không sao, Tiểu Du thích là tốt rồi.”
Trang Ngạn Du lập tức
tiếp lời: "Tôi rất thích.”
Ôn Trầm Tập khẽ thở ra,
rất là lịch sự: "Ừm, thích là được.”
Sau khi im lặng hai
giây, anh còn nói: "Có điều nếu Tiểu Du cứ ôm như vậy thì sẽ dễ bị bẩn,
hay là để ở trong phòng trước đi?”
Anh thật sự không nhìn
nổi “anh” bị người khác ôm như vậy.
Trang Ngạn Du không
muốn buông gối ôm ra, nhưng quả thật cậu không nỡ để nó bị bẩn, đành mím môi,
đứng dậy đặt gối ôm lên hàng ghế dài bằng trú ........(Còn tiếp ...)
Trang Ngạn Du nghiêm túc gật đầu: "A Tập vốn rất đẹp trai.”
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.