Điện thoại đột nhiên bị ngắt, suy nghĩ đầu tiên của Quý Trí Viễn là tín hiệu không ổn định.
Anh ta lập tức gọi lại.
Đây là chuyện rất hiếm
thấy, anh ta định nhắn Wechat cho Trang Ngạn Du, hỏi xem cậu có còn ở nhà Ôn
Trầm Tập không, kết quả Trang Ngạn Du đã gọi lại.
Thật ra khi nghe Trang
Ngạn Du nói hiện tại cậu vẫn đang ở nhà anh, Quý Trí Viễn cảm thấy có chút kỳ
lạ.
Anh ta và Lê Tức cùng
lắm chỉ ngủ lại một đêm, lại còn là ở
nhờ.
Mọi người đều là đàn
ông trưởng thành cả, cho dù là anh em tốt đi chăng nữa, ngày nào mở mắt, nhắm
mắt cũng thấy đối phương thì ngán quá.
Cho dù quan hệ tốt đến
đâu, Quý Trí Viễn cũng sẽ cảm thấy rất nhàm chán.
Ban ngày làm gì? Ban
đêm làm gì?
Ăn cơm, chơi game, xem
phim?
Thỉnh thoảng đọc kịch
bản phim truyền hình nhà đầu tư gửi đến, nghĩ xem nên đầu tư vào dự án nào, anh
ta còn đọc nhiều đến mức sắp ói luôn rồi.
Mà Quý Trí Viễn hiểu
rõ anh em tốt của mình - chó độc thân ngàn năm, cây vạn tuế vạn tuổi, chỉ
thích ở một mình, lâu lâu gặp gỡ bạn bè còn được, chứ còn sống cùng một người
bạn trong một thời gian dài, kiểu gì cũng sẽ thấy phiền chán như anh ta thôi.
“Tút tút tút...”
Điện thoại vẫn kết nối
được, rõ ràng vẫn đang có tín hiệu, nhưng lại không có người nghe máy.
Quý Trí Viễn cảm thấy
kỳ lạ: “Vừa rồi còn đang trò chuyện được mà, đột nhiên lại tắt, chẳng lẽ đã xảy
ra chuyện gì sao?”
Quý Trí Viễn lại gọi
lại.
Anh ta không biết rằng,
bầu không khí trong nhà Ôn Trầm Tập lúc này lại ám muội như vậy.
Điện thoại Trang Ngạn
Du nằm trong tay Ôn Trầm Tập, có cuộc gọi tới, tất nhiên anh sẽ nhìn thấy.
Nhưng thấy người gọi là
Quý Trí Viễn, Ôn Trầm Tập không muốn nghe máy.
Trang Ngạn Du nhìn
thoáng qua điện thoại, lại liếc qua anh em tốt, chớp chớp mắt, khó hiểu hỏi:
“Điện thoại của tôi kêu kìa, không nhận sao?”
Ôn Trầm Tập “ừm” một
tiếng: “Quý Trí Viễn gọi.”
Mắt Trang Ngạn Du sáng
rực lên: “Vừa rồi tôi còn chưa nói hết với anh ấy.”
Cậu nhận được không ít tình
báo từ chỗ Quý Trí Viễn.
Cậu định ghi chép lại
những việc Quý Trí Viễn và anh em tốt đã làm cùng nhau, sau này nếu có cơ hội
cậu cũng sẽ làm với anh em của mình một lần.
Ôn Trầm Tập không nhúc
nhích, cũng không trả điện thoại cho cậu.
Trang Ngạn Du nghĩ một
lát, bỗng nhiên hiểu ra ý của Ôn Trầm Tập.
Là muốn “so” với cậu
trước sao?
Trang Ngạn Du không
hiểu sao thấy mặt mình hơi nóng, chính cậu cũng không rõ vì sao lại như thế, cơ
thể của nhân loại thật là kỳ lạ.
Cơ thể bị hệ thần kinh
tình cảm khống chế, muốn nóng là nóng được luôn.
Trang Ngạn Du mím môi,
hơi ngượng ngùng nói: “Vậy, nếu A Tập muốn so trước, vậy cũng được thôi.”
Cậu nhìn xung quanh một
chút, chợt nhận ra so với nhau ở phòng khách thì không tiện cho lắm.
Thứ nhất là vẫn chưa
kéo màn lại, hơn nữa nơi này quá sạch sẽ.
Thứ hai là Quý Trí Viễn
có nói, nếu muốn thi xem ai có thể tiểu xa hơn, vậy chỉ có thể đến nhà vệ sinh.
Đúng là càng nghĩ càng
thấy kỳ cục, vậy mà nhân loại còn có cái loại hành vi này, hệ thống tỏ vẻ khó
hiểu.
Nhưng nếu nhân loại có
thể làm, hệ thống đang cố gắng học tập cách làm một nhân loại tốt cũng không
ngại nhập gia tùy tục, cố gắng thích ứng.
Trang Ngạn Du thấp
giọng hỏi: “Chúng ta tới nhà vệ sinh đi?”
Ôn Trầm Tập: “...”
Lời Trang Ngạn Du vừa
dứt, điện thoại lại vang lên, vẫn là Quý Trí Viễn gọi tới.
Ôn Trầm Tập đã hiểu sơ
sơ ý của Quý Trí Viễn, chắc là thấy cuộc gọi đột nhiên bị ngắt, anh ta lo lắng
có chuyện gì xảy ra nên mới kiên nhẫn gọi mãi như vậy.
Ôn Trầm Tập chỉ có thể
nghe máy trước.
Quả nhiên, vừa có người
nghe máy, Quý Trí Viễn đã lo lắng hỏi: “Tiểu Du à? Có chuyện gì xảy ra vậy, sao
đột nhiên lại ngắt điện thoại, gọi lại thì không ai nghe, cậu không sao chứ?”
Giọng Ôn Trầm Tập nặng
nề: “Điện thoại là do tôi cúp.”
Giọng của anh em tốt
đột nhiên xuất hiện, dọa Quý Trí Viễn suýt thì
đánh rơi điện thoại: “Lão Ôn? A... Ha ha, lão Ôn, ông về rồi à?”
Càng nói âm lượng càng
nhỏ, thậm chí anh ta còn hơi chột dạ.
Tiêu rồi, lão Ôn không
nghe thấy cuộc trò chuyện của anh ta và Tiểu Du đâu nhỉ?
Ôn Trầm Tập nói: “Nếu
không trở lại, có phải ông còn muốn đào tiếp về lịch sử đen tối của tôi không?”
Quả nhiên anh đã nghe
thấy rồi!
Quý Trí Viễn chột dạ.
Hình như anh ta còn
nghe thấy tiếng cười lạnh của anh em tốt, nhất định là ảo giác thôi!
Quý Trí Viễn ngượng
ngùng nói: “... Không phải, lịch sử đen tối gì chứ... Chuyện này… không thú vị
gì cả, là Tiểu Du tò mò mà.”
Trang Ngạn Du đã nói
với anh ta: “Hâm mộ anh quá đi, quan hệ giữa anh và A Tập thật tốt, nhất định
các anh đã cùng nhau trải qua rất nhiều chuyện mới có tình nghĩa anh em thắm
thiết như vậy đúng không?”
Ai có thể từ chối trả
lời câu hỏi này chứ!
Quý Trí Viễn cũng không
phải tự hào mà kể lể gì, anh ta phải cho Trang Ngạn Du biết những chuyện họ
cùng nhau trải qua, để cậu biết rằng, anh ta và lão Ôn đã bắt đầu tình nghĩa anh
em từ ngày quấn tã, không phải ai cũng có thể tuỳ tiện chen chân vào.
Làm vậy là để Tiểu Du
biết khó mà lui, hoặc là lùi bước để theo đuổi thứ khác đó.
Ôn Trầm Tập đã cảm thấy
đầu mình ong ong cả lên r� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.