Bộ Thanh Vân thật cứng rắn tiến hành chiến tranh lạnh với
Tiêu Dạng.
Nói là chiến tranh lạnh cũng không hợp lý lắm, họ chỉ
giống như quay lại lúc mới quen biết thôi.
Gặt mặt thì khách sáo chào hỏi kiểu có lệ.
Dù có ở chung nơi, chung một không gian, hắn cũng bảo trì
nụ cười lễ phép.
Nếu Bộ Thanh Vân không chủ động mở lời, vậy Tiêu Dạng lại
càng không tìm đề tài trước.
Cuối cùng Nguyệt Nguyệt cô nương vẫn ở lại huyện Đồng.
Theo cách nói của nàng ta thì là thế này: "Ánh mắt
người nam nhân kia nhìn ngươi lạnh lẽo quá, ta nghi là công tử ngươi không còn
sống được bao lâu nữa, tiền ta cũng đã lấy rồi, vậy hẹn sau còn gặp lại!"
Bộ Thanh Vân: A, nữ nhân!
---
Biện Kinh ngựa xe như nước.
Yến vương điều Bộ Thanh Vân đến biện kinh, nhưng cũng
không cho hắn chức quan nào.
Bộ Thanh Vân là là một tên dân thường.
Sau khi tự đi gặp lại đám người Liên Hương, Bộ Thanh Vân
lại đến phòng sách Lộc Minh đi đi dạo một vòng.
Thiếu Đông gia nhìn thấy hắn cứ hệt như gặp tổ tông, tha
thiết bưng trà rót nước chot Bộ Thanh Vân: "Công tử à, ngài quả là người
cũng như tên, sợ là đã được một bước lên mây rồi!"
Hắn ta lại chà xát hai bàn tay, nói: "Bá đạo Vương
gia tiếu lang quân của ngài viết ấy, từ nửa năm đến nay là hàng nóng luôn hết
sạch, không biết ngài có thể dành ra chút thời gian, viết lại thêm một chút nữa
không?"
Hắn ta hỏi vô cùng khép nép.
Còn không phải nữa sao?
Mới bảy, tám tháng ngắn ngủi đã từ một Trạng Nguyên ngoại
phóng mà được hồi kinh, đây còn không phải là đại bàng giương cánh, một bước
lên mây sao?
Viết thoại bản, chuyện cần tốn một thời gian lâu dài như
thể này, chỉ có thể là tìm ra chút nhàn hạ trong trăm việc bận rộn mà làm thôi.
Bộ Thanh Vân mỉm cười, xoay xoay cái chén trà rồi bảo:
"Được, mấy hôm nữa ta sẽ thử."
---
Yến vương phủ.
Trận cờ ở trong triều đình, Bộ Thanh Vân không nhìn tới,
nhưng Tiêu Dạng, thân là người ở trong lốc xoáy, lại cảm nhận được rõ ràng.
Mấy ngày gần đây, tình huống của Mạnh Triết không tốt
lắm.
Dưới chúng mắt trừng trừng trong triều đình, Tiêu Dạng
lấy lời khai của thủ lĩnh bọn ám vệ ra, cáo trạng tội của Mạnh lão gia.
Tuy nói là Mạnh Triết là một con cáo mượn oai hùm, nhưng
cáo cũng phải dựa vào uy tín của lão hổ mới làm chuyện ác này được.
Còn một câu gọi là "khiếu thượng lương bất chính hạ
lương oai" nữa. Nếu bản thân Thừa tướng chính trực, sao có thể cho phép
người trong nhà hiếp đáp dân chúng?
Lúc đó sắc mặt của Mạnh Triết trắng bệch, cuối cùng nhờ
sự giúp đỡ của đám vây cánh phía sau mà nhận được một cái án chịu giam ba
tháng, phạt mất bổng lộc mười năm.
Lúc này tên Hoắc Tương Khinh với tính cách hung bạo kia
mới hiểu là bản thân đã bị lừa, bèn dưới sự đồng ý ngầm của Tiêu Dạng mà rút
roi ra, uy phong hiển hách, đánh ngã Mạnh Triết một cái.
Rồi hiện tại, thế ngã ngựa của Mạnh Triết đã như ván đóng
thuyền rồi.
Tiêu Dạng phẫy tay đuổi tên Sở Từ Vân nịnh nọt đi.
Chính sự đã xong, việc tư liền hiện lên trong lòng.
"Bộ Thanh Vân thế nào rồi?" Tiêu Dạng làm bộ
như lơ đãng, hỏi.
"Ngày nào Bộ công tử cũng dạo chơi, không có hành
động đặc biệt gì cả ạ." Sở Từ Hạc cung kính đáp.
"Ừ." Tiêu Dạng nhắm mắt lại im lặng.
Nhắm mắt lại, hình ảnh Bộ Thanh Vân ôm ấp nữ nhân kia
ngày ấy liền hiện lên ngay trước mắt hắn.
"A." Tiêu Dạng nhếch một nửa khóe môi, vẽ thành
một vòng cung đầy châm chọc.
---
Bộ Thanh Vân đã quay về kinh hơn nửa tháng rồi, vậy mà
mãi không thấy hắn đến bái phỏng bằng hữu thân thiết nào cả, trái lại còn bằng
đầu quá trình đến chơi mấy ván cờ với Đoạn Hoài Minh lão gia tử, từ chối làm
con rể của Đoạn Hoài Minh, rồi lại hết chơi mạt chược tới chơi bài cửu, đi sạch
sẽ mười tửu lâu lớn trong kinh thành.
Ánh trăng như nước nghiêng mình r� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.