Tiêu Dạng gặp được cha ruột của Bộ Thanh Vân, Bộ Nhàn
Vân.
Cũng không phải là cố ý đi gặp trưởng bối gì đó, mà đây
là một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Đảo Bồng Lai, giống như là nơi bồng lai tiên cảnh ngăn
cách thế giới bên ngoài.
Cha nương của Bộ Thanh Vân vân du tứ hải, từ bảy, tám năm
trước đã tới đảo Bồng Lai du lịch.
Nhớ thương cảnh vật con người của đảo Bồng Lai đã lâu,
cuối cùng cũng cùng tiểu tình nhân chèo thuyền đi đảo Bồng Lai.
Nhưng mà ai ngờ…
Chạm mặt Bộ Nhàn Vân.
Bộ Thanh Vân toét miệng cười: “Cha! Người ở đây làm gì?”
Tiêu Dạng cũng chào theo: “Bộ tiền bối.”
Lão đầu Bộ Nhàn Vân này rất nho nhã, mặc một thân áo dài
phong độ nhẹ nhàng, thời điểm vuốt râu cười nhìn rất chính nhân quân tử.
Tướng mạo của Bộ Thanh Vân không giống cha cũng chẳng
giống nương, ngoại trừ cặp mắt hạnh nhìn rất lừa người giống thân nương ra.
Bộ Nhàn Vân trừng mắt, thiếu điều đem câu “Ngươi còn dám
gọi ta là cha?” quăng lên mặt Bộ Thanh Vân.
Cũng may lão đầu này mặc dù ham chơi, nhưng tin tức cũng
rất nhanh nhạy, tin tức đứa con trai này của hắn lừa gạt được một vị đại Phật
truyền đến tai hắn hết sức rõ ràng.
Lại kết hợp với nam tử có khí thế hiên ngang kia, đây
kh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.