Cuộc trò chuyện trong phòng sách của Yến Vương phủ, suy cho cùng chỉ có người trong cuộc mới biết.

Điều khiến cho người ta bàn tán hăng say nhất không gì khác ngoài việc sau khi Hoắc Tương Khinh đi ra từ Vương phủ, cành mận gai sau lưng đều dính máu.

Người mà nhìn thấy cảnh này, không ai là không lạnh cả người, tướng quân sẽ không vì quá nóng giận mà quất Vương gia chứ?

Thế mà mặt của quản gia Vương phủ cứ tươi rói, lại còn nói với mọi người một sự thật.

Vương gia tốt rồi!

Tốt không thể tốt hơn!

Còn đích thân sai người dùng cành mận gai quất tướng quân một trận.

Vừa lòng hả dạ!

Mặc dù thân thể rất tốt nhưng tâm trạng của Vương gia lại như mây mù giăng lối.

Mạnh Triết, vị thừa tướng, thái phó điềm đạm không màng thế sự.

Xem ra đúng là một con bài tốt.

Mấy ngày gần đây Bộ Thanh Vân cười rất vui vẻ, chuỗi tiền vốn khởi sắc lần nữa, điều tuyệt vời nhất không thể không kể đến việc huyện Trường Sa gửi đến một bức thư.

Một xấp ngân phiếu.

Cộng thêm việc mấy ngày nay bán thoại bản đã nhận được thù lao, cuộc sống thoải mái không chỉ tăng thêm một bậc.

Thỉnh thoảng đi Thanh Phong Uyển thu thập kiến thức, hoặc cùng người ta xoa bài chơi mạt chược, nếu thực sự nhàm chán thì lật sách thánh hiền ra xem qua, trải qua cuộc sống thế nào gọi là ung dung tự tại.

Theo kiến nghị của đám người Liên Hương, tên của thoại bản sẽ là “Bá đạo Vương gia Tiếu lang quân”, ngắn gọn và rõ ràng.

Người tinh mắt có thể nhìn ra cái tên Tiếu Dương lấy từ ai, với sự nổi tiếng hung ác ngoài ý muốn, hình ảnh của Yến Vương đối với dân chúng không tồi.

Mọi người ríu rít.

“Lấy ký danh ẻo lả một chút, ngươi cũng phải thi khoa cử mà, đừng để người ta nhận ra.”

Bộ Thanh Vân vung tay, tìm một sư phụ chạm khắc đặt khắc một cái ấn ký.

“Thanh Hà cô nương.”

Thật là nữ tính.

Còn quá trình bán hàng thì sao?

Lúc đầu sẽ lưu truyền việc lần đầu gặp mặt của hai người Tiêu Dương và Vân Họa ra ngoài xem phản ứng thế nào, không ngoài dự liệu phản ứng đều rất tốt.

Rõ ràng là mọi người chán ghét sở thích đoạn tụ của Long Dương ra mặt, nhưng hiếm thấy thoại bản có một tình yêu sâu sắc thế này, số lượng bán ra ngày một tăng cao.

Nhưng đối tượng loại thoại bản này hướng tới là nữ nhân quan phủ, độc giả cũng là nữ nhân.

Bộ Thanh Vân từng thắc mắc suy nghĩ.

Sao nữ tử lại thích loại thoại bản này nhỉ?

Nếu như cách nghĩ của nam nhân và nữ nhân giống nhau thế thì còn gì nữa?

Bộ Thanh Vân suy nghĩ không có kết quả, liền tự mình đi vào càn quét đại chiến mười tửu lầu lớn của Biện Kinh.

Biện Kinh thật sự là một nơi tốt, có thể nói là tiên cảnh nhân gian.

Những món ngon trên sách mà Bộ Thanh Vân từng thèm nhỏ dãi đều tập trung hết ở mười tửu lầu lớn của Biện Kinh, hắn cũng rất hào phóng mời rất nhiều bạn tốt đến cùng nhau thưởng thức món ngon.

Tiền của cạn kiệt, dưới sự thúc giục của Thiếu Đông gia, Bộ Thanh Vân lại phải dành thời gian viết thêm vài trang.

Phải khen thưởng cho những người dân Đại Lương cần cù thông minh, người rảnh rỗi không có việc gì làm sẽ luôn nghĩ ra rất nhiều chiêu thức kinh doanh, phòng sách Lộc Minh đã sáng tạo ra hai từ mới là “Đăng nhiều kỳ” và “Cập nhập”.

Vốn dĩ Bộ Thanh Vân phải cố định cập nhập, nhưng đã mê hoặc Thiếu Đông gia nên trở thành người duy nhất ở phòng sách Lộc Minh không cần phải cố định cập nhập.

Để cung cấp thời gian vui chơi thoải mái cho Bộ Thanh Vân.

Chớp mắt đã tới giữa tháng giêng âm lịch, tửu lầu Vọng Xuân có một câu chuyện khiến cho mọi người đều bàn tán say sưa.

Mang theo chút thần sắc bí ẩn.

Bắt đầu từ cuối năm, mỗi ngày khi mặt trời mọc lên cao, luôn có một mỹ nữ xinh đẹp ôm đàn tỳ bà tới tửu lầu Vọng Xuân, trên người mặc y phục màu đỏ như lửa thiêu đốt, không cùng với khách nói chuyện phiếm, không cùng khách trao đổi ánh nhìn, rũ mi cúi đầu thuận tay chơi đàn, hoặc là uyển chuyển, hoặc là lưu loát, hoặc là âm vang vang dội.

Nhận được tiền thưởng liền đi.

Đỉnh nhất là không ai biết nàng ta từ đâu đến hay họ tên gì.

Cho dù cố ý tìm kiếm trên đường thì màu sắc như lửa thiêu đốt ấy cũng sẽ nhanh chóng biến mất ở cuối con đường, như thể tan biến vô căn cứ vậy.

Thường xuyên lui tới, mọi người đã phát huy trí tưởng tượng của mình, bịa đặt về lai lịch và họ tên của vị cô nương ấy.

“Vị cô nương tên Hồng Hồng kia, vốn là người đứng đầu Ngưng Hương quán, ai biết được lại bị người chồng bạc tình lừa hết tiền, chỉ có thể ra ngoài bán nghệ thôi.”

Bịa chuyện như thật.

Tú bà Ngưng Hương quán tỏ vẻ: “Không phải ta, ta không có, đừng nói bậy! Nếu như có nàng ta tôi còn không giao nàng ta ra sao?”

Đừng nói, nhờ vào phúc lợi của vị cô nương này mà tửu lầu Vọng Xuân đột nhiên nổi danh xa, từ hạng chót của danh sách mười tửu lầu lớn xếp lên hạng đầu.

Vẻ đẹp vạn người mê.

Huống hồ còn là một người đẹp thần bí giỏi giang không ai biết rõ hành tung.

Bộ Thanh Vân ngưỡng mộ danh tính mà đến, ngồi phòng thượng hạng rộng rãi nhất ở lầu hai, kéo màn che lên để có thể nhìn thấy chiếc bàn trung tâm.

Hắn đã có một cuộc sống vô cùng xa xỉ.

Cảm ơn thoại bản.

Cảm ơn Thiếu Đông gia.

Cảm ơn phòng sách Lộc Minh.

Dưới tửu lầu đã không còn chỗ trống, tràn ngập huyên náo, mơ hồ có thể truyền đến.

“Rốt cuộc là người chồng phụ bạc nào chứ! Một cô nương xinh đẹp như vậy mà lại phụ lòng.”

“Đúng vậy, đúng vậy!”

“Leng keng, leng keng.” Tiếng lục lạc vang lên.

Đây là tiếng mà tất cả mọi người đều biết rõ trong lòng, dấu hiệu Hồng Hồng đã tới.

Hồng Hồng đến rồi.

Ánh mắt Bộ Thanh Vân phát sáng, ngồi thẳng người xuyên qua tay vịn lầu hai nhìn xuống.

Áo đỏ như ráng mây cùng với khuôn mặt xinh đẹp làm cho nhau cùng nổi bật lên, có thể gọi là như hoa như ngọc. Điều khiến cho người ta kinh ngạc chính là nốt chu sa giữa hai mắt, được tô lên thành ráng chiều, trông như sương khói, càng thêm rung động lòng người.

Chỉ với mức độ như vậy.

Trong lòng đã có khoảnh khắc lưu lạc.

Đúng là một tuyệt sắc giai nhân.

Còn tưởng có thể so sánh với Tây Tử Minh phi.

Nhưng hắn lại lập tức lấy lại tinh thần, quạt gấp mở ra che nửa khuôn mặt, nói với gã sai vặt hầu hạ bên cạnh: “Đàn một bản Xuân Giang Hoa Nguyệt Dạ.”

Đây lại là một sự sáng tạo thông minh của thương gia.

Có thể trả tiền chọn khúc nhạc.

Bộ Thanh Vân thích ứng rất tốt.

“Vâng ạ, xin quý khách đợi chút.”

Bộ Thanh Vân liền thấy cô nương nhẹ nhàng nhấc tay lên, khẽ khép ngón tay lại chậm chạp vuốt ve, kỹ năng thành thạo, trông cũng phong cảnh hữu tình.

Bộ Thanh Vân vừa chống cằm vừa nhắm mắt, lẳng lặng lắng nghe giai điệu từ ngón

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play