"Hả?" Bộ Thanh Vân cười híp mắt: "Tiền bạc
à, đương nhiên, càng nhiều càng tốt rồi."
Nếu kiếm được tiền, có thể cải thiện mức sống, còn có thể
ăn uống chơi bời tùy thích, muốn làm gì thì làm.
Tốt đẹp làm sao.
“Công tử đúng là người thành thật.” Xảo Nhi che môi cười
khẽ.
Trong lòng nàng ta cảm thấy gần gũi với Bộ Thanh Vân hơn,
Tiêu Kim Quật người đến người đi, văn nhân, nhà thơ, vương tử, hoàng tôn đều tụ
tập ở đây.
Khiến người khác dở khóc dở cười nhất chính là những văn
nhân này, người viết mực lại muốn thể hiện sự thanh cao của mình bằng cách viết
lên giấy, dán lên trán để thể hiện phẩm đức cao thượng, coi tiền tài như cỏ rác
của mình.
“Xảo Nhi cô nương có cách nào hay à?” Bộ Thanh Vân đỡ
tách trà, uống cạn nước trà, chậc lưỡi, hơi đắng, nhưng lại có một tia ngọt
ngào.
Bích Loa Xuân.
Đó là loại trà mà Bộ Thanh Vân thường hay uống nhất.
Xảo Nhi đảo trong mắt, vuốt ve khối mạt chược hình lập
phương trong tay, tăng thêm vài phần nhanh nhẹn: "Công tử à. Ta đã nói với
ngài rồi, ta và mười mấy cậu ấm có chút giao tình. Tỷ muội nhà bọn họ thích
nhất là mấy cuốn thoại bản lưu truyền dân gian.”
Tầm mắt Xảo Nhi chuyển đến trước mặt Liên Hương: “Liên
Hương muội muội cũng cất giữ một rương thoại bản đấy.”
“Xảo Nhi!” Liên
Hương đỏ mặt, tức giận nói.
“Vậy à” Bộ Thanh Vân lấy quạt xếp chống cằm, một lời nói
đã đánh thức người nằm mơ.
Đúng hơn là bỗng dưng giác ngộ ra.
Bộ Thanh Vân vẫn còn đang suy nghĩ.
Bất cứ nơi nào hắn từng đi đến, thứ bán chạy nhất ở các
quầy sách không gì bằng những cuốn truyện tình yêu sầu triền miên.
Hắn đã xem rất nhiều, từ toàn thân nổi da gà lúc mới bắt
đầu đọc, đến cuối cùng mặt không biểu cảm, lạnh nhạt nói: "Ồ."
Nhưng không thể không nói rằng, mấy vị bằng hữu thân
thiết ở học đường, có vẻ tỷ muội trong nhà bọn họ rất thích đọc.
Đọc mãi cũng không thấy chán.
Nghĩ đến đây, Bộ Thanh Vân có chút dao động.
Trong đầu đã tưởng tượng ra mấy tình tiết yêu đương réo
rắt thê lương.
Tiểu thư nhà quan giúp đỡ một thư sinh nghèo vào kinh đi
thi.
Thư sinh hứa hẹn: “Đợi ta công thành danh toại, sẽ cho
nàng một cuộc đời phồn hoa.”
Thật không may, thư sinh thi rớt, còn không lọt vào ba vị
trí đứng đầu.
Tiểu thư muốn đợi người yêu, nhưng nào có đợi được hôn
ước, nàng vì giữ gìn trinh tiết mà nhảy xuống sông Ô Giang, chết rất thương
tâm!
Than ôi!
Dừng! Dừng lại dừng lại!
Có một luồng điện xẹt qua cơ thể hắn, khiến hắn nổi da gà
một cách quen thuộc, Bộ Thanh Vân vẫn nhớ lúc đầu chính hắn đã nhổ nước bọt kia
mà.
Nếu thật lòng yêu thương nhau thì cứ đến kinh th� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.