Năm nay Tô Nhan đã bước sang 20 tuổi, khi tiết trời chuyển sang mùa hè oi bức, sinh nhật của cô cũng theo đó mà đến, Tô Nhan không quá thích sinh nhật, chuyện này mọi người đều biết, cho nên sinh nhật lần thứ 20 năm nay vẫn như cũ không có ai nhớ tới, nhưng cũng có lẽ sẽ có ngoại lệ.

Tô Nhan cười gọi điện thoại cho khách hàng mình đang đau đầu, Trần Quần đang dựa vào cửa sổ nghỉ ngơi đột nhiên nói: “Này, Tô Nhan, đó không phải là đứa trẻ nhà cậu sao?”

Tô Nhan lại nói vài câu rồi cúp điện thoại đứng dậy đi tới, nhìn xuống theo tầm mắt cô ấy, người đang chờ đèn giao thông bên kia đường không phải là Tư Mộc sao.

Trần Quần cười nói: “Dựa theo thời gian hẳn là lúc này em ấy đang đi học đi, học sinh giỏi cũng bắt đầu chơi trò trốn học sao?”

Tô Nhan ném tấm thẻ công việc trên cổ đi, vừa đi ra ngoài vừa nói: “Mình đi trước, giúp mình xin nghỉ bữa nay nhé.”

Trần Quần đưa tay lên miệng hét với cô: “Đừng khiển trách cậu nhóc quá!”

Tư Mộc nhìn trái phải xung quanh rồi đi qua đường, khó khăn lắm đi đến phía dưới lầu liền muốn gọi điện thoại cho Tô Nhan, sau đó thấy cô từ trong thang máy bước nhanh ra.

“Chị!” Cậu để điện thoại di động của mình vào lại trong túi kinh ngạc kêu lên một tiếng.

Tô Nhan nghiêm túc nhìn cậu: “Sao em lại ở đây?”

“Tìm chị có việc.”

“Chuyện gì quan trọng đến mức khiến cho em trốn học chạy tới đây?” Tô Nhan nghiêm khắc hỏi, tuy rằng cô không hy vọng Tư Mộc suốt ngày giống như mọt sách chỉ lo học tập, có thời gian thích hợp để có thể thư giãn thì thư giãn nhiều hơn, nhưng điều này không có nghĩa là cậu có thể tùy ý làm bậy.

“Em không trốn học, là em cố ý xin nghỉ.”

Tô Nhan nhìn lướt qua cậu một vòng từ trên xuống dưới : “Vì sao lại xin nghỉ? Cơ thể có chỗ không khỏe sao?”

“Không có, em chỉ là muốn đi mua vài thứ, chiều tối sẽ lập tức quay trở về.”

Tô Nhan vẫn trừng mắt nhìn cậu như trước: “Em muốn mua cái gì không thể nói với chị sao? Chị có thể đưa em đi mua.”

Tư Mộc nói với giọng điệu chậm rãi: “Không có lần sau đâu, thật đó.”

Cậu lại đi về phía trước để gần hơn vài bước, kéo lấy tay áo Tô Nhan cười nói: “Chị, đừng tức giận nữa, chỉ có lần này thôi, thật đó.”

Tô Nhan hơi trầm mặc sau đó giơ ngón tay lên bảo cậu đừng nói thêm gì nữa, chung uqy đều là những lời vô ích, chẳng lẽ cô còn có thể lập tức đuổi người về? Nhìn thấy thái độ này của cậu chắc cũng không thể dễ dàng đuổi đi.

Sau đó cô bị Tư Mộc lôi lôi kéo kéo dẫn đến trung tâm thành phố, hiện tại là giờ làm việc bình thường buổi chiều, cho nên trên đường ngườ

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play