Diệp Thanh Đường ngồi trong xe ăn hết túi quả ôliu thì thấy màn hình điện thoại sáng lên. Đó là tin nhắn mới được gửi đến từ Ứng Như Ký để thông báo với cô tàu cao tốc sắp đến rồi.

Cô ngay lập tức xuống xe rồi băng qua đường cái trước bãi đỗ xe đi đến cổng ra của ga tàu.

Chưa đầy 10 phút, Diệp Thanh Đường đã nhìn thấy bóng dáng của Ứng Như Ký tay đẩy một chiếc xe đẩy màu đen lẫn trong đoàn người đang từ ga đi ra. Hôm nay anh mặc một chiếc áo phông trắng kết hợp với bộ âu phục màu xanh xám nhạt.

Cô kiễng chân lên vẫy tay với anh. Ứng Như Ký cũng vươn tầm mắt qua lối ra tìm kiếm cô. Khi bắt gặp bóng hình cô, nụ cười cũng bất giác hiện lên khuôn mặt.

Ứng Như Ký vừa ra đến cổng đã lập tức được bóng hình mang đầy hương thơm nồng ấm đó nhào vào lòng. Cô dang đôi tay ôm lấy eo rồi nghiêng đầu nhìn anh: “Vẫn may chuyến tàu không bị muộn, em đợi anh lâu lắm rồi.”

“Em có thể xuất phát muộn một chút mà.”

“Em sợ bị tắc đường.”

“Nếu như anh đến trước, anh có thể đợi em một lúc.” Ứng Như Ký tươi cười nói.

Diệp Thanh Đường buông tay ra rồi quay sang đẩy chiếc vali trong tay anh.

“Nặng đấy. Để anh tự đẩy.” Ứng Như Ký xòe bàn tay còn lại ra rồi cười nói: “Cái này quan trọng hơn, em cầm cái này đi.”

Sau khi tìm được xe ở trong bãi đỗ, Diệp Thanh Đường nhấn khóa mở cốp sau xe ra cho Ứng Như Ký đặt vali vào.

Trước đây Ứng Như Ký từng đi xe của Diệp Thanh Đường một lần rồi, trông cô có vẻ như là người có tính cách sôi nổi nhưng thực ra khi lái xe lại rất chuẩn chỉ và thận trọng.

Nếu như hôm nay đã được bạn gái đến đón thì anh cũng vui vẻ cho phép mình lười biếng, cứ an nhàn mà ngồi ghế phụ thôi.

Xe được lái ra khỏi bãi, đến trước cổng quét mã trả tiền, sau đó xuống dốc và hòa nhập vào làn đường chính dẫn vào trung tâm thành phố.

Dòng xe rực rỡ trong đêm. Ánh sáng đèn xe giống như những viên ngọc lấp lánh được con đường uốn lượn quanh co xâu chuỗi thành một sợi dây chuyền bắt mắt.

Loa trong xe đang phát những bài hát trước đây. Sau khi nghe liên tiếp hai bài, Ứng Như Ký nhận ra: “Là danh sách bài hát của anh đúng không?”

“Đúng vậy.”

“... ... Em vẫn luôn nghe nó sao?” Cuối cùng thì anh cũng hiểu lượng phát sóng danh sách bài hát của anh tăng một cách đều đặn và lạ kỳ từ đâu mà ra rồi.

“Đúng vậy.” Cô vẫn giữ nụ cười đó trả lời anh. “Em chủ yếu muốn nghe xem anh đã thêm vào đó bài hát mới nào, sau đó đoán xem tâm trạng anh khi đó, rất thú vị.”

“Thật vậy ấy à? Vậy em cho rằng lúc anh nghe bài hát này thì anh đang nghĩ gì?”

Diệp Thanh Đường chăm chú lắng nghe hai câu:

Get your thrills on strawberry hill

In all your wounds the berries will fill

It’ll make your pain taste sweeter

(* Hãy mang theo vết thương của bạn đến đồi dâu/ Những trái dâu tây sẽ lấp đầy vết thương của bạn/ Làm cho nỗi đau của bạn không còn cay đắng.)

“Em nghĩ... ... Khi anh nghe bài hát này, chắc chắn là đang vừa buồn vừa nhớ em.”

Ứng Như Ký bật cười: "Uhm. Đoán rất chuẩn.”

“Bởi vì... ... Có một ngày em cũng đã bật bài hát này và nghe đi nghe lại đến trăm lần suốt cả buổi tối.” Diệp Thanh Đường nhìn về phía anh.

“Là khi nào vậy?”

“Hôm sinh nhật anh.”

Ứng Như Ký nhất thời trầm mặc.

Còn Diệp Thanh Đường lại tiếp tục nói: “Hôm đó anh mang trả lại món quà mà em tặng, em cũng không biết phải làm sao để nắm bắt được anh. Hơn nữa, hôm sau lại sắp khai mạc triển lãm sách nên em chỉ đành vừa nghe bài hát này vừa làm việc. Em đã thật sự rất buồn nhưng anh lại không biết điều đó.”

“Em táp vào lề đường rồi dừng xe lại được không?”

“... ... Dạ?”

“Để anh hôn em một chút.”

Diệp Thanh Đường liền bật cười: “Không được, đang trên đường cao tốc không thể dừng xe.”

Cô lái thẳng xe

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play