Bữa cơm là ăn cùng với người bạn kia, cậu ấy đi về từ nước Đức chỉ vì
muốn tham dự tang lễ của đàn anh, anh chọn tuyến đường đi từ Nam thành đến sân
bay Bắc thành, Ứng Như Ký và Sở Dự cùng chiêu đãi.
Ăn một bữa cơm từ sáu giờ đến mười giờ, Sở Dự gọi người đưa người bạn
kia về khách sạn nghỉ ngơi, Ứng Như Ký mở WeChat nhắn tin cho Diệp Thanh Đường,
báo cho cô biết anh đã tàn tiệc rồi và anh muốn gặp cô.
Diệp Thanh Đường trả lời lại rằng cô đang ở hiệu sách Nhất Giới nói
chuyện với người khác, hỏi anh đang ở đâu.
Nơi Ứng Như Ký ăn cơm cũng không cách hiệu sách quá xa, trong phạm vi
khoảng hai cây số nên đã nói với cô cứ ở đó chờ anh, anh cũng muốn qua đó chào
hỏi Đường tiên sinh.
Vào buổi tối, hiệu sách Nhất Giới lại có một phong cách khác, ánh đèn
vàng nhạt giống như ánh trăng, mềm mại và ấm áp.
Ứng Như Ký bước đến gian phụ, anh đã nhìn thấy Diệp Thanh Đường đang ngồi
ngay bậc thang gỗ phía cửa, Đường Vọng Hương ngồi trên chiếc xích đu đối diện,
trên bếp nhỏ còn đang đun nước ấm, một bộ trà cụ còn đặt lên ghế.
Gặp mặt rồi thăm hỏi đôi câu, Đường Vọng Hương cũng hỏi chuyện nhà thiết
kế kiến trúc đã mất kia, cũng nói một câu nén bi thương với Ứng Như Ký.
Đợi cho họ trò chuyện xong, Diệp Thanh Đường cười hỏi Đường Vọng Hương
rằng cô có thể mượn gian chính một chút hay không, nơi đó rất yên tĩnh, cô cũng
muốn nói chút chuyện riêng với Ứng Như Ký.
Đường Vọng Hương bảo họ cứ tự nhiên: “Lúc ra về hai người nhớ gọi người
đến khóa cửa là được —— tôi cũng lớn tuổi rồi, không thể so được với thanh niên
trẻ tuổi như hai người được, tôi nghỉ ngơi trước đây.”
Diệp Thanh Đường nói lời cảm ơn với Đường vọng Hương thêm lần nữa.
Cô đứng dậy rồi lấy túi xách đang đặt bên cạnh lên, Diệp Thanh Đường
nhìn Ứng Như Ký, mỉm cười nói: “Đi thôi.”
Bọn họ vừa bước vào cửa gian chính, đèn cảm ứng trên trần lập tức sáng
lên, ánh sáng nhẹ nhàng chiếu xuống.
Hai người bước lên lầu theo chiếc cầu thang rộng lớn xây bằng gạch, Ứng
Như Ký hỏi: “Nói về việc làm việc với thầy Đường một lần nữa à?”
“Không phải, cách đây một thời gian, tôi đã xác định được có một cuốn
sách cổ nào đó trong thư viện tiểu bang ở Hoa Kỳ, tôi đã gửi tin nhắn cho trợ
lý cả thầy xem thầy có mu� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.