Áo sơ mi và quần áo của anh có mùi rượu nhàn nhạt, bị nước mắt làm ướt đi một mảnh nhỏ, ấm áp, tựa như sương trắng nhẹ đọng trên kính cửa sổ mùa đông.

Diệp Thanh Đường thử lên tiếng.

Phải nói gì nhỉ, bức thư đó, lời mời đó.

Cô biết rõ hơn bất cứ ai rằng tình yêu của cô đã kết thúc từ ba năm trước, ngay cả khi cô biết kết cục của câu chuyện nhưng cô vẫn bình tĩnh đọc đến trang cuối cùng. Khi nhìn thấy dấu chấm kết thứ, cô chỉ cảm thấy bức bối, lạc lõng và trống rỗng.

Buổi biểu diễn hoành tráng hạ màn, cô bị bỏ lại trong khán đài không chút ánh sáng, thậm chí còn không liên quan đến câu chuyện.

Diệp Thanh Đường nhẹ giọng nói: "Anh có từng trải qua cảm giác này hay chưa, đang cảm thấy vui vẻ rồi đột nhiên cảm thấy trống rỗng. "

"Đã trải qua rồi."

"Có thuật ngữ chuyên nghiệp nào mô tả về nó không nhỉ? Tôi đã tự đặt ra một thuật ngữ cho cảm giác đó rồi, đó là hội chứng hậu cuồng nhiệt. Tôi có thể, đó là......"

"Là vậy sao?" Ứng Như Ký không tin lắm.

Diệp Thanh Đường có chút ngứa mắt, tính đưa tay lên xoa liền dừng lại.

Cô lùi lại một bước, hơi ngẩng đầu lên, khớp ngón tay khẽ chạm vào nước mắt trên má, cười như tự giễu nói: "Làm sao bây giờ, anh giúp tôi đi, lớp trang điểm trôi hết rồi. Tôi không muốn đi ra ngoài với bộ dạng như thế này đâu, nhiều người như vậy mà..." 

Giọng nói của cô có chút mềm mại và ẩm ướt.

Ứng Như Ký chăm chú nhìn cô rồi hỏi "Túi xách của cô ở đâu? "

"Ở phòng trà ở phía bên tay phải của tầng một, trong ngăn kéo của bàn xếp chồng lên nhau là một el màu đen. Anh có thể mở ra xác nhận, bên trong có một hộp phấn màu holographic cùng một chai nước hoa nhỏ nước Ý màu lam..."

"Được."

Diệp Thanh Đường ôm lấy cánh tay, đứng ở sâu trong tối của bụi tường vi, nhìn Ứng Như Ký xuyên qua ánh đèn rực rỡ, bóng dáng của cô khuất sau một góc.

Cô ngẩng đầu lên và hít vào thật sâu.

Một lúc sau, Ứng Như Ký xuất hiện trở lại.

Anh đi tới trước mặt cô, giơ túi xách trong tay lên.

"Là cái này? "

"Đúng rồi." Diệp Thanh Đường đưa tay nhận lấy, cô tính đi đến chỗ có ánh sáng để trang điểm lại.

Ngón tay còn chưa kịp chạm liền bị Ứng Như Ký nắm lấy cánh tay cô kéo đi.

"Đi thôi. "

Diệp Thanh Đường có chút giật mình liền hỏi: "Đi đâu vậy? "

"Cô muốn ở lại đây?" Ứng Như Ký nhìn cô ấy.

Không đợi cô trả lời, ngón tay anh khẽ dùng sức siết chặt cổ tay cô dắt đi, anh không nói một lời liền đi về phía cửa hoa viên.

"Ứng Như Ký..." Diệp Thanh Đường cố gắng thuyết phục bản thân ở lại. "Tôi phải cắt chiếc bánh đó đã, bạn tôi đã đặc biệt làm cho tôi mà."

Ứng Như Ký vờ như không nghe thấy, bước chân mỗi lúc một nhanh hơn.

Diệp Thanh Đường suýt vấp té, khi cô đi qua khu vườn thì một vài người bạn đã chú ý tới, họ hỏi cô đi đâu, cô mỉm cười và nói rằng cô sẽ quay lại ngay.

Ra khỏi cửa, xuống đoạn đường dốc khoảng vài trăm mét, ánh sáng náo nhiệt hoàn toàn bị bỏ lại phía sau.

Cây cối hai bên cao vút, vì là đầu mùa hè nên khá thưa thớt.

Họ đứng trong bóng tối, Ứng Như Ký lúc này mới buông tay, quay đầu lại nhìn cô.

"Miễng cưỡng có chút khó coi. Cô luôn là một người thẳng thắn."

Không, tôi không thẳng thắn như vậy đâu.

Diệp Thanh Đường trong lòng phủ nhận.

Ứng Như Ký nói: "Cô bình tĩnh một chút rồi hẵng trở lại. Cũng không nên để bạn cô lo lắng. ”

"Tôi không muốn quay lại. Anh đưa tôi đi đi. "

"Muốn đi đâu?"

“...Đi đâu cũng được, chỉ cần có hai chúng ta là được." Loại cảm xúc khó tả này lại cuồn cuộn lên, cô cảm thấy lồng ngực như rách toạc ra.

Ứng Như Ký rũ mắt nhìn cô rồi đưa tay nắm chặt cổ tay cô.

"Đi thôi."

Vừa nãy Ứng Như Ký có uống rượu nên anh bắt taxi tới. Nơi này có chút hẻo lánh không gọi được xe, định ra tới đoạn đường lớn gọi xe.

Cả con đường yên tĩnh không tiếng động, bóng đèn đường mờ nhạt ẩn sau tán cây, bóng hai người dần méo mó in trên con đường.

Diệp Thanh Đường bỗng nhiên dừng bước.

"Chân tôi đau, đi không nổi. "

Giọng điệu có chút mệt mỏi, chán nản.

Cô mang giày cao gót bảy tám phân khá tinh tế, giày như vậy chỉ thích hợp với những nơi sang trọng chứ không phải để đi bộ.

Ứng Như Ký suy nghĩ vài giây, vừa định mở miệng thì Diệp Thanh Đường lại giơ tay chỉ về phía trước.

"Không phải phía trước có sân bóng sao. "

Cô rõ ràng vừa nói đau chân mà giờ phút này lại không biết nghĩ gì, bỗng nhiên lại bước nhanh hơn.

Sân bóng rổ này cũng giống như sân bóng khác trong tiểu khu này, có vẻ rất lâu rồi chưa có người đến đây. Xung quanh được bao bọc bởi hàng rào dây thép gai cao, cửa cũng không khóa, đẩy một cái liền mở ra. Sân bóng theo cỡ lớn tiêu chuẩn, trên sân đầy lá khô, dường như không có người quét dọn, không khí đầy mùi nhựa được phơi nắng hòa cùng với độ ẩm của cỏ.

Ứng Như Ký đi chậm lại, lấy điện thoại ra gửi hai tin nhắn.

Vừa ngẩng đầu lên đã thấy Diệp Thanh Đường đã đi tới ghế dài bên cạnh sân ngồi xuống tùy ý làm rơi giày cao gót.

Ứng Như Ký liền đi nhanh tới ngồi xuống bên cạnh cô.

Xung quanh yên tĩnh, thỉnh thoảng có gió thổi qua ngọn cây, cảm thấy âm thanh huyên náo kia bỗng trở nên thật xa.

"Cô có chuyện gì à, có thể nói cho tôi biết một chút chứ." Ứng Như Ký lên tiếng. Mặc dù được biết là vô ích.

Quả đúng như vậy, anh thoáng thấy Diệp Thanh Đường chậm rãi lắc đầu. Anh không nói bất cứ điều gì, chỉ im lặng thở dài.

Lại yên lặng một lát, Ứng Như Ký thấy Diệp Thanh Đường cầm lấy túi xách đặt ở chỗ ngồi giữa hai người, mở ra túi ra lấy từ bên trong ra một túi khăn giấy ướt nhỏ. Cô mở khăn ướt ra, che mặt lại, dừng lại một lát rồi từ trán bắt đầu lau.

Lau sạch một lần rồi lấy ra một mảnh mới lau tiếp.

Sau ba lần, cô lấy ra miếng thứ tư rồi bắt đầu lau son môi.

Ứng Như Ký nghĩ rằng khăn giấy ướt sẽ không lau sạch hoàn toàn, chắc đây "khăn ướt tẩy trang".

Dưới ánh đèn, thỏi son màu berry vẫn lưu lại một ít trên môi cô, giống như những nhánh hoa hải đường héo úa bị bi đánh rơi, có chút đượm buồn.

"Bên kia có phải có bồn rửa tay không?" Diệp Thanh Đường giương ngón tay chỉ vào góc sân đối diện.

Ứng Như Ký giương mắt nhìn theo: "Ừ. "

Diệp Thanh Đường lập tức đứng lên.

Ứng Như Ký liền đè vai cô lại.

Anh đứng dậy, đạp lên cành lá khô héo đi về phía bồn rửa tay.

Bồn rửa tay khảm gạch men màu trắng, kh�

......(Còn tiếp ...)

Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play