Ứng
Như Ký cảm thấy khá buồn cười, để một cô gái trẻ hơn tám tuổi “dỗ dành”?
Anh
cười hỏi: "Cô muốn dỗ tôi thế nào?"
“Muốn
như nào cũng được.”
"Hmm..."
Ứng Như Ký trầm ngâm.
Diệp
Thanh Đường còn tưởng anh sẽ giở công phu sư tử ngoạm, nào ngờ anh chỉ cười
nói: “Tăng ca với tôi?”
"Được
luôn. Người ngoài có thể vào phòng làm việc của anh sao?"
"Tất
nhiên tôi có quyền quyết định người nào có thể vào..." Ứng Như Ký dừng một
chút, suy nghĩ rồi cười nói: "Quên đi. Sợ cô sẽ buồn chán.”
"Chắc
chứ? Anh nghĩ cho kỹ vào, không phải lúc nào tôi cũng đồng ý cùng anh tăng ca
đâu.” Diệp Thanh Đường không đợi anh nói gì nữa, nhanh chóng quyết định: “Tôi
chạy lên đằng trước đỗ xe cái đã, anh giúp tôi mua một ly Americano nhé, chúng
ta gặp nhau ở cửa. Cứ quyết định vậy đi.”
Cô
quay người lại, cầm chiếc túi lớn để trên ghế phụ đưa cho Ứng Như Ký: "Máy
tính ở bên trong, anh giữ giùm tôi trước."
Diệp
Thanh Đường đi đến hầm gara của tòa nhà văn phòng phía trước, đỗ xe, đi từ
thang máy lên, lúc đến cửa Starbucks thì Ứng Như Ký đã mua cà phê xong.
Cô
với tay muốn lấy lại chiếc túi, Ứng Như Ký chỉ đưa cho cô hai ly cà phê, nói
cái này nhẹ.
Diệp
Thanh Đường cười cầm lấy.
Trên
đường đến tòa nhà nơi mà văn phòng kiến trúc LAB được đặt ở đó, Diệp Thanh Đường
bất chợt nghĩ đến một việc: “Cái đó, hôm nay Tôn Miêu có làm không?”
Ứng
Như Ký quay đầu nhìn cô, lập tức hiểu mục đích của cô, cười hỏi: "Sợ gặp
cô ấy à?"
Diệp
Thanh Đường đặc biệt không muốn thừa nhận.
Khi
đó cô tiếp cận Tôn Miêu đúng là có ý đồ khác, thú thật cô là một người không
quá quan tâm đến bàn tán thị phi, nhưng cô lại có hơi lo lắng sau khi Tôn Miêu
nhận ra mục đích của cô sẽ làm cô ấy bị tổn thương: “... Vậy cô ấy có ở đó
không?”
“Tôi
không để ý.”
Tôn
Miêu có ở đây.
Diệp
Thanh Đường và Ứng Như Ký vừa vào cửa là đụng phải cô ấy.
Cô
ấy đang cầm một chiếc cốc trong tay, hình như đang chuẩn bị đi đến phòng trà để
rót thêm nước.
“Thầy
Ứng.” Tôn Miêu bối rối chào hỏi.
Lại
chú ý tới Diệp Thanh Đường bên cạnh, khẽ vẫy vẫy tay, cười nói: "Xin
chào."
Diệp
Thanh Đường cũng cười chào hỏi.
Dường
như Tôn Miêu không cảm thấy việc cô xuất hiện ở đây có gì không ổn, vì vậy cô ấy
tự động nghĩ ra lý do cho cô: “Cô Diệp đến đây là để bàn chuyện với thầy Ứng về
chi tiết thiết kế của bảo tàng văn hóa trà sao?”
Diệp
Thanh Đường còn chưa mở miệng thì Ứng Như Ký đã thay cô đáp: "Ừ."
Anh
quay đầu liếc nhìn Diệp Thanh Đường, làm ra vẻ nghiêm túc: "Vào phòng làm
việc của tôi nói đi."
Diệp
Thanh Đường nhịn cười, nói với Tôn Miêu: "Vậy tôi đi trước."
Trước
khi cửa văn phòng đóng lại, Diệp Thanh Đường liếc mắt nhìn vị đang ngồi làm việc
ngoài kia một cái, hỏi Ứng Như Ký: “Nơi làm việc của anh có cấm yêu đương chốn
văn phòng không?”
"Không
cấm. Nhưng cũng không khuyến khích."
“Biết
ngay mà.”
“Cô
nhìn ra à?” Ứng Như Ký lại một lần nữa khâm phục sự nhạy bén của Diệp Thanh Đường,
đây dường như là tài năng thứ hai của cô bên cạnh khả năng làm cho người ta yêu
mến.
"Ừm."
Tôn
Miêu và Diêu Huy đang yêu nhau ở dưới mí mắt của Ứng Như Ký, hai người thường
xuyên lén lút có một vài động tác nhỏ, Ứng Như Ký đã sớm nhận ra, chẳng qua anh
lười vạch trần mà thôi.
Ban
nãy tâm trạng của Tôn Miêu khi đụng phải bọn họ rất hoảng hốt lo sợ, có lẽ là vì
Diêu Huy cũng đang ở đây. Cuối tuần hai người đến văn phòng để ké điện ké mạng,
bản thân vừa tăng ca vừa lén lút yêu đương.
Diệp
Thanh Đường nhìn xung quanh một vòng sau khi đi vào.
Ba
mặt của phòng làm việc đều là kính mờ, trong suốt nhưng không nhìn được bên
trong, phong cách nội thất về cơ bản là bản sao của thư phòng ở nhà Ứng Như Ký.
Ứng
Như Ký chuyển một cái ghế sang phía đối diện bàn làm việc.
Diệp
Thanh Đường lại nói: "Tôi muốn ngồi cùng với anh, nếu không lại nhìn giống
như bị ông chủ giám sát làm việc.”
Ứng
Như Ký mỉm cười, chuyển ......(Còn tiếp ...)
Vui lòng đăng nhập để đọc tiếp.
Trải nghiệm nghe tryện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).