Lời tựa:
Những ánh đèn rực rỡ, thành phố xô bồ, ta không biết đâu là nơi ta đến, cũng không biết đâu là đường về. Trên thực tế, có những chuyện mà ta không nỡ, không thể buông bỏ, không thể quên, nhưng thời gian không phải là vĩnh viễn. Chúng ta sẽ từ từ quên đi một số chuyện cùng một số người, nhưng những thứ mà ta dùng thời gian để lãng quên thì cũng không thể chống đỡ được sau một lần hội ngộ. Sau một thời gian dài xa cách mà ta gặp lại, quá khứ sẽ lần lượt tràn vào tâm trí, khiến cho tâm trạng bạn trở nên nhạy cảm và rõ ràng.
—— Tô Nhan Chi
Vừa tan làm,
điện thoại của Tô Nhan Chi đúng lúc đổ chuông, Lục Tinh Dữu ở đầu bên kia cười
như một tên ngốc buôn chuyện: "Chi Chi, hai người yêu đương trong công ty
cũng quá trắng trợn rồi."
Tô Nhan Chi
nhìn Cận Du Bạch, mím môi nói: "Không có, tôi đang làm việc."
Lục Tinh Dữu
cười nói: "Được, vậy hai người tiếp tục làm việc đi, tôi không quấy rầy
các cậu người nữa."
Lục Tinh Dữu
tắt điện thoại. Cận Du Bạch đứng dậy, nắm tay cô và nói: "Bạn gái à, chúng
ta cũng tan làm đi ."
Tô Nhan Chi mỉm
cười sau đó nắm tay Cận Du Bạch.
Dưới lầu, Cận
Du Bạch nhìn qua Tô Nhan Chi hỏi:" Em có muốn đi uống trà sữa không?”
"Ừ."
Tô Nhan Chi gật đầu, "Em thấy cũng được."
Cận Du Bạch dẫn
Tô Nhan Chi vào quán cà phê, ông chủ Khưu và nhân viên đều đang online 5g.**
** Lúc nào cũng
online, có người đến là có mặt.
“Chào ông chủ,
bà chủ.” Bọn họ đồng thanh hô.
Tô Nhan Chi
giật mình và nghi ngờ hỏi Cận Du Bạch: "Quán này cũng thuộc về tài sản gia
đình anh à?"
Cận Du Bạch gật
đầu.
Tô Nhan Chi
không hiểu sao lại có cảm giác mình mới là kẻ hề thật sự. Sau một khoảng thời
gian dài như vậy cô vẫn chẳng biết cái gì.
Tô Nhan Chi bất
đắc dĩ lắc đầu. Từ khi ở cùng với Cận Du Bạch, cô cảm thấy chỉ số IQ của mình
giảm đi rất nhiều.
“Em muốn uống
gì?” Cận Du Bạch dịu dàng nhìn cô, cắt đứt suy nghĩ của Tô Nhan Chi.
Tô Nhan Chi suy
nghĩ một chút, cuối cùng nói: "Cái gì cũng được."
“Được.” Cận Du
Bạch xoa xoa đầu Tô Nhan Chi: “Vậy em đi tìm chỗ ngồi đi, anh đi làm."
"Anh?"
"Em không
tin anh? Anh đã từng làm việc ở đây đấy."
Tô Nhan Chi mím môi, hình như cũng hợp lý.
Tô Nhan Chi
nhìn qua vị trí mà mình thích nhất thấy ghế còn trống, vì vậy cô đi thẳng tới
đó.
“Tiểu Cận, cậu
muốn uống gì, để tôi đi pha.” Ông chủ Khưu nhanh chóng chạy tới.
“Không phải làm
thế, các anh cứ bận việc của mình đi, tôi tự làm được.” Cận Du Bạch xắn tay áo
nói.
"Việc này
không ổn lắm." Ông chủ Khưu vẫn còn có chút do dự, đường đường là Cận
Tổng, để cho hắn tự mình làm thì không thích hợp.
Cận Du Bạch
nhìn thấy sự lo lắng của anh ấy và nói: "Tôi muốn tự tay làm cho bạn gái
của mình."
“Ồ.” Ông chủ
Khưu thở phào nhẹ nhõm và nói: “Vậy không cản trở giám đốc Tiểu Cận nữa.”
Ông chủ Khưu
rời đi, Tô Nhan Chi chống tay lên bàn và nhìn Cận Du Bạch, dáng vẻ anh ấy
nghiêm túc làm trà sữa rất đẹp trai.
Cận Du Bạch làm
xong trà sữa, đi tới.
"Đây, trà
sữa vị khoai môn."
Cận Du Bạch đưa
trà sữa trong tay cho Tô Nhan Chi.
"Đây là
trà sữa mà em đã vào lần đầu tiên chúng ta gặp nhau." Cận Du Bạch nhẹ
nhàng nói.
Tô Nhan Chi nhớ
lại cảnh tượng lúc đó, không nh� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.