“Bốp!”

Tức Hi giơ tay lên và cho cô nương đó một cái bạt tai, nàng lạnh lùng nói: “Không có phụ mẫu thì đã sao? Ta cũng không có. Ngươi không còn nhỏ, đừng có vô cớ gây sự như hài tử nữa.”

Nét mặt Sư An trở nên nghiêm túc, chàng đi đến đằng sau Tức Hi vỗ vào vai nàng rồi nói: “Đưa nàng ấy đi đi, chúng ta sẽ rời khỏi hành cung trước.”

Cô nương đó bị Tức Hi tát cho choáng váng, nàng ấy chỉ cúi đầu ngẩn người. Tức Hi tức giận trừng mắt nhìn nàng ấy một cái, sau đó thô bạo xách vạt áo nàng ấy từ dưới đất dậy, kéo nàng ấy đi về phía trước.

“Ngươi định đứng đây đợi làm điểm tâm cho lũ quỷ điên à? Không cần dựa vào ai à? Ta khinh, chẳng phải vẫn phải cần đến bọn ta đây sao.” Nàng vừa kéo vừa chửi vị cô nương đó, Sư An, Tư Vi và Hạ Ức Thành nhanh chóng lao ra khỏi hành cung.

Cả bầu trời của thành Ngọc Chu giờ đây đã nhuốm đầy huyết khí, tà khí điên cuồng bay loạn xạ. Khi bước ra khỏi cửa điện, Hạ Ức Thành ngẩng lên nhìn bầu trời rồi lại quay đầu nhìn đống tro tàn trên những bậc thang, trong cung điện đỏ rực như tàn tích sau trận đại hỏa.

Người chết không đi vào cõi luân hồi thì sẽ biến thành quỷ, quỷ bị tiêu diệt thì sẽ biến thành tro, không còn khoảng cách giữa trời và đất.

Cho dù là Quỷ Vương thì cũng vậy.

“Mau đi thôi.”

Tay y bị Tư Vi kéo đi, dường như nàng ấy vội vàng nên không hề để ý, vì thế Hạ Ức Thành thừa cơ nắm chặt lấy tay của Tư Vi, gương mặt đầy trầm tư đó giờ lại có thêm ch�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play