Tức Hi buông vạt áo của Thương Bạch Ngu ra, nàng đứng thẳng
người cúi đầu nhìn hắn rồi thở dài một hơi, nói: “Đối với nửa vế đầu của câu
hỏi thứ nhất là đúng, đúng là ta đến để bắt ngươi. Nhưng nửa vế sau thì sai mất
rồi, ta là người thích nghe kịch của ngươi thật.”
“Chí ít thì vai diễn xuất ngũ quỷ của ngươi cũng khá tốt.”
Thương Bạch Ngu giống như là bị thứ gì đó sắc nhọn đâm vào
người, cả người hắn co rúm lại, càng ngày càng khóc to hơn.
Đường Phèn kêu lên hai tiếng, Tức Hi gật đầu, nàng nói với
Sư An: “Đường Phèn nói hắn đã nhốt Tư Vi lại, dẫn theo Thương Bạch Ngu, chúng
ta đi cứu Tư Vi trước.”
Sư An áp giải Thương Bạch Ngu đang còn thất thần, mấy người
đi đến trước hồ hoa sen trong đình viện, Tức Hi quan sát hết một lượt rồi nói
với Sư An: “Đường Phèn nói có một địa cung ở dưới hồ nước này.”
Sư An vứt một lá bùa xuống, nước trong hồ tự động rẽ đôi làm
hiện lên đáy hồ bằng phẳng.
Tức Hi nhảy xuống dò đường, nàng giơ tay vẽ bùa làm di
chuyển trận pháp dưới đáy hồ, nàng hít một hơi thật sâu rồi nói: “Trận pháp này
rất cổ xưa, cũng rất mạnh nữa, ông chủ Thương, chúng ta đừng lãng phí thời gian
nữa nhé.”
Sắc mặt Thương Bạch Ngu trắng bệch, tim đập loạn nhịp, hắn
chầm chậm bước đến, dựa theo cách mà hắn biết để mở trận pháp ra.
Hắn cũng vốn định thả Cự Môn Tinh Quân đi.
Đáy hồ chầm chậm mở ra, ánh trăng chiếu xuống thạch thất* dưới lòng đất, Tức Hi ngồi
xổm bên rìa hồ rồi cúi đầu xuống nhìn, nàng va phải ánh mắt kinh ngạc đang
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.