Gương mặt và cổ của Tư Vi nhuốm đầy máu tươi. Cơn đau dữ dội
ập đến từng cơn. Mỗi một lần đau đều giống như muốn lấy mạng của nàng ấy. Nàng
ấy nhìn Hạ Ức Thành nói một cách khó nhọc: "Ngươi không biết bản thân…
đang làm gì sao?"
"Ta…" Hạ Ức Thành ôm chặt nàng ấy, hoang mang
ngẩng đầu nhìn xung quang.
Dưới ánh trăng mờ nhạt mà lại sáng tỏ, trên nền đất ngổn
ngang thi thể của người thành Bạch Đế, từng cái từng cái nằm cạnh nhau đến tận
cuối đường.
Xung quanh đều là tiếng khóc, tiếng hét, những đứa bé sợ hãi
gọi mẫu thân, mẫu thân hoảng loạn tìm kiếm con mình, cả đường phố đều nhuốm máu
tanh.
Đôi mắt Hạ Ức Thành run rẩy. Y ngỡ ngàng nói thầm: "Ta…
lại gọi quỷ đến rồi…"
Trong cơn hoảng hốt, y giống như đã quay về thành Ngọc Chu
của lúc đó, y tức giận, mệt mỏi mà lại kích động, tràn trề ác ý muốn hủy diệt.
Lúc đó, y không biết y không điều khiển được con quỷ y gọi tới, không biết bản
thân y sẽ gây ra tai vạ lớn như thế nào.
Y tưởng cả đời này y sẽ không bao giờ dẫm lên vết xe đổ nữa.
Một giọt lệ rơi xuống mặt Tư Vi. Sau đó càng lúc lại càng có
nhiều giọt lệ rơi xuống mũi, mắt và trán của nàng ấy.
"Xin lỗi… Ta xin lỗi… Ta không cố ý…"
Đây là lần đầu tiên nàng ấy nhìn thấy Hạ Ức Thành khóc.
Hạ Ức Thành trước nay hay cười, thờ ơ với mọi thứ nay lại
khóc đến đỏ cả mắt, y ôm nàng ấy run rẩy, không ngừng lặp lại câu ta xin lỗi.
"Món nợ máu của Ngọc Chu, chỉ trong một đêm có hơn cả
nghìn con ác quỷ tề tụ tại Ngọc Chu, người còn sống hoặc là bỏ chạy hoặc là bị
giết chết, Ngọc Chu trở thành cương vực của ác quỷ. Ngươi đoán xem việc này là
do ai làm?"
"Ngươi sẽ nhanh chóng nhận ra ngươi bảo vệ sai người
rồi. Người ngươi bảo vệ tay nhuốm máu tanh, từng hại chết cả nghìn người vô
tội. Hắn không chỉ là quái vật, còn là kẻ có tội. Cự Môn Tinh Quân, ngươi tự
cho mình là đúng nhưng ngươi lầm rồi, ngươi sai hoàn toàn."
Tư Vi nhìn chăm chú vào mắt Hạ Ức Thành, vừa chậm rãi vừa
yếu ớt mà hỏi y: "Thành Ngọc Chu biến thành cương vực của ác quỷ… cũng là
do ngươi làm sao?"
Cơ thể Hạ Ức Thành cứng đờ. Y muốn nói gì đó nhưng lại mím
môi, gật đầu.
Y thừa nhận.
Ác quỷ vây quanh Hạ Ức Thành. Tư Vi cố gắng mở to mắt thì
thấy một vài con ác quỷ đang ghé vào tai Hạ Ức Thành nói điều gì đó, lôi kéo
linh hồn đã sắp ngã xuống của y giống như muốn kéo linh hồn y rời khỏi cơ thể
y.
Một con mắt của Hạ Ức Thành đang dần dần chuyển thành màu
đen. Y kinh sợ mà kéo tay Tư Vi, vội vàng mở miệng nói: "Cứu…"
Cứu ta, ta không muốn biến thành ác quỷ.
Ta muốn làm người.
Ta muốn làm người.
Ta muốn làm người mà.
Lúc thốt ra một chữ đó, Hạ Ức Thành chợt nhìn rõ ánh mắt của
Tư Vi. Ánh mắt nàng khó tin, thất vọng.
Y ngây người.
Bây giờ Tư Vi đang nằm trong vòng tay y, quần áo ướt sũng vì
máu tươi. Nàng ấy đang run rẩy vì cơn đau bị cắn ngược.
Nếu nàng ấy còn không buông y ra thì nàng ấy sẽ bị chúc phù
cắn ngược cho đến chết. Y không thể điều khiển những con ác quỷ kia. Chỉ khi ác
quỷ giết chết toàn bộ người sống ở đây thì có lẽ chúng mới dừng lại.
Hạ Ức Thành không nói nốt câu đó. Ánh mắt y run rẩy. Y nói
nhỏ: "Ngươi thu lại chúc phù rồi mau buông ta ra đi."
Ánh mắt của Tư Vi nhìn sang những con ác quỷ có khuôn mặt
móp méo, đang nhe nanh ở sau lưng y.
"Ta… ta thu chúc phù về… ngươi sẽ… ra sao? Liệu ngươi
c� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.