Tức Hi tìm một căn phòng trống dành cho khách. Nàng dùng bùa chú nhốt Ninh Khâm vào trong đó để hắn ta bình tĩnh lại, đừng có vừa mở miệng là lại nói chuyện yêu hay không yêu. Sau này nàng còn phải hỏi hắn ta chuyện về ma chủ.
Tức Hi đi ra khỏi căn phòng giam giữ Ninh Khâm rồi đóng cửa lại. Nàng vừa quay đầu lại thì bỗng giật mình, Tư Vi đang đợi nàng trên hành lang. Hạ Ức Thành đi theo nàng ấy, y đứng cách đó không xa.
Dưới ánh nến mờ ảo, Tư
Vi nắm chặt tay, nàng ấy mở to mắt nhìn nàng như hận không thể nhìn thủng ra
hai cái lỗ trên người nàng. Trái tim của Tức Hi nhạy bén mà
run lên, nàng vừa cố gắng nặn ra một nụ cười ngượng ngùng, vừa bí mật nháy mắt
với Hạ Ức Thành, nàng nói: "Tư Vi, đó là một câu chuyện dài..."
"Khi nào thì
ngươi biến thành Tô Ký Tịch?" Tư Vi đi thẳng vào vấn đề, hoàn
toàn không có ý định nói nhảm với nàng.
"... Ngày thứ bảy
sau khi ta chết."
“Là từ ngày ngươi gả
vào Tinh Khanh cung sao?”
"Đúng vậy, ta vừa
nhắm mắt lại rồi mở mắt ra đã biến thành Tô Ký Tịch, ta cũng không biết…"
"Cho nên qua mười
tháng… tận mười tháng, hơn ba trăm ngày mà ngươi vẫn không có ý định sẽ nói cho
ta biết rằng ngươi còn sống ư?" Tư Vi nghiến răng nghiến lợi nói:
"Ngươi cứ nhìn ta đau khổ vì cái chết của sư phụ có liên quan tới ngươi
như vậy sao, nhìn ta nói với Bách Thanh và Sư An sư huynh rằng ước gì ngươi còn
sống, nhưng ngươi lại không nói cho ta biết một lời nào ư?"
Tức Hi mở miệng nhưng
nàng lại không thể phản bác lại.
Bởi vì có vẻ như mọi
chuyện là như vậy thật…
Nhưng... chẳng phải
mọi chuyện cũng là vì nàng muốn để cho "Hòa Gia Tức Hi" cứ vậy mà
biến mất trên đời này sao? Thậm chí nàng còn không định nói cho Sư An biết, tất
cả đều là do Sư An tự mình đoán ra.
"Hay, hay lắm. Hạ
Ức Thành biết, Sư An sư huynh biết, chỉ có mình ta không biết, ở trong mắt
ngươi, ta là gì hả? Là đồ ngốc sao? Như vậy có vui không?" Tư Vi tiến lên
hai bước, nàng ấy nắm lấy vạt áo trước ngực Tức Hi.
Hạ Ức Thành vắt tay
lên trán thở dài, hôm nay thật sự là một ngày không bình yên mà, xảy ra hết
chuyện này đến chuyện khác. Còn nữa, tại sao hai tỷ muội này cứ thích nắm lấy
vạt áo trước của người ta như vậy chứ?
Y tiến đến và nói:
"Là vì Tức Hi không tìm thấy cơ hội thích hợp. Tức Hi nghĩ rằng ngươi ghét
nàng ấy nên mới không muốn nói ra chuyện phục sinh làm ngươi chán ghét. Sau đó
ngươi lại thẳng thắn với các sư huynh của ngươi là ngươi tin tưởng nàng ấy, nếu
lúc đó Tức Hi nói với ngươi chuyện nàng ấy phục sinh thì lại giống như là đang
trêu đùa ngươi. Ngươi nhìn xem, thiên thời địa lợi cứ không đúng dịp như vậy
đấy..."
“Đừng ngụy biện ở đây
nữa!” Tư Vi tức giận mắng Hạ Ức Thành, sau đó quay đầu nhìn Tức Hi, nàng ấy
nghiến răng nói: “Ta muốn nghe lời giải thích của ngươi.”
Tức Hi chớp mắt, nhìn
người muội muội trước sau như một vẫn luôn quật cường lại kiêu ngạo trước mặt
mình. Mắt nàng ấy đỏ hoe, mũi và má cũng đỏ ửng lên như đóa tường vi trắng phấn
hồng đang run rẩy trong gió.
Trước đây, khi đối mặt
với nàng lúc nào bộ dáng của Tư Vi cũng luôn như vậy, nàng ấy rất hiếm khi bình
tĩnh. Họ luôn ăn miếng trả miếng với nhau, sự ấm áp của bọn họ đều giấu trong
những cuộc đối đầu đó.
"Những gì Hạ Ức
Thành nói là một lý do... Còn nếu muội thực sự muốn nghe được điều gì khác, thì
ta có một lý do khác ở đây." Tức Hi suy nghĩ một lúc, sau đó nàng thận
trọng nói: "Ta không dám chắc chắn thái độ của muội đối với ta đã thay đổi
hay chưa. Ta sợ sự tin tưởng và nhớ nhung đó của muội có phải chỉ v ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.