Không lâu sau, Sư An lại rời khỏi thành Phỉ Lan đi làm
chuyện khác. Lúc về chàng mang theo một cỗ quan tài giao cho Phó Đăng. Phó Đăng
thắp nến ở trong phòng khám nghiệm suốt cả một đêm. Sáng hôm sau, Phó Đăng lau
tay rồi ra khỏi phòng khám nghiệm. Niệm Niệm đi qua đón nàng ấy, thay nàng ấy
nói với Triệu Nguyên Gia đang ở bên ngoài phòng khám nghiệm: "Tiểu thư nhà
ta nói tiểu thư muốn mượn bùa truyền âm của các vị tinh quân để nói chuyện với
bách tính toàn thành."
Niệm Niệm ngừng một lát rồi nói thêm: "Nói chuyện ở từ
đường."
Triệu Nguyên Gia hơi kinh ngạc nhưng lại càng vui mừng hơn.
Hắn đi lên vài bước rồi nói: "Phó Đăng cô nương, nàng tìm ra phương thuốc
rồi sao?"
Phó Đăng nhìn sang Triệu Nguyên Gia. Nàng ấy bình tĩnh, thản
nhiên mở miệng. Bình thường chỉ nhìn thấy khẩu hình, không nghe thấy âm thanh
nhưng lần này giọng nói lại vang lên.
"Điều ta muốn… nói, không… chỉ có vậy."
Triệu Nguyên Gia ngây người. Hắn ngây ngốc nhìn Phó Đăng,
bất chợt cảm thấy hắn không nhận ra nàng ấy. Hắn không phải kẻ ngốc. Hắn liên
kết những dấu hiệu trên người Phó Đăng lại rồi lẩm bẩm: "Nàng là cái người
năm năm trước…"
Nàng ấy đã trưởng thành, khác xa so với năm năm trước nhưng
nếu nhìn kỹ gương mặt thì vẫn nhìn ra được những đường nét ngày xưa.
Phó Đăng không đáp lời hắn. Ánh mắt nàng ấy chuyển hướng
sang nhìn Sư An đang đi đến từ bên kia. Nàng nói: "Tinh quân… chúng ta… đã
nói rõ rồi."
"Đi thôi." Sư An gật đầu.
Trong từ đường của thành Phỉ Lan, người người chen chúc nhau
đứng kín. Bô lão của các dòng họ, Hạ Bá, Triệu Nguyên Gia, Thích Phong Tảo, Sư
An, Tức Hi, Tư Vi, Hạ Ức Thành và Phó Đăng tụ họp tại đây. Sư An ném một lá bùa
truyền âm lên không trung, lá bùa phát sáng. Hạ Bá cau mày, khẽ nói với Sư An:
"Phó cô nương muốn nói gì thì có thể thương lượng trước với bọn ta rồi
hẵng thông báo cho bách tính. Nếu cứ thông báo như vậy ta e là trong quá trình
sẽ có sai sót."
Sư An cười bình thản rồi nói: "Chi bằng chúng ta nghe
Phó cô nương nói trước."
Phó Đăng đang dâng hương cho hai chiếc bài vị không tên của
nàng ấy. Nàng ấy quỳ trên đệm cói, lạy ba cái, cắm hương vào trong lư hương rồi
đứng dậy quay lại nhìn mọi người có mặt trong từ đường.
Nàng ấy chậm rãi nói một cách nghiêm túc: "Hôm nay ta
mời các vị… đến đây, là muốn nói rõ một việc."
Trong từ đường bô lão của các dòng họ và Hạ Bá kinh ngạc,
mọi người bàn tán sôi nổi.
"Phó cô nương không bị câm. Nàng ấy biết nói chuyện
sao?"
"Chuyện gì vừa xảy ra vậy?"
Phó Đăng cho họ một khoảng thời gian để bớt kinh ngạc. Nàng
ấy đứng ở trung tâm của từ đường nhìn mọi người ghé tai nhau bàn tán. Nàng ấy
nhìn sang vẻ mặt phức tạp mà lại bất an của Triệu Nguyên Gia, vẻ mặt đó của hắn
y hệt như năm năm trước.
Khi đó bọn họ cũng bị cả đám người vây quanh, Triệu Nguyên
Gia và Huệ Nương đứng trong đám người đó vô cùng hùng hồn, đan ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.