“Rượu đến rồi đây.” Khi bưng rượu lên,
hiển nhiên bà chủ đã đổi sang một bộ quần áo đẹp hơn, cô ta đặt khay đựng rượu
xuống rồi ngồi ngay bên cạnh Lâm Túc: “Có muốn uống với nhau một ly không?”
Lâm Túc nhìn cánh tay đang không ngừng
cọ nhẹ vào hắn, cũng không có ý định thu tay lại kia, chỉ hỏi: “Cô muốn uống
thế nào?”
Hiển nhiên hắn không phải loại người cổ
hủ kia, bà chủ cười quyến rũ nói: “Đơn giản thôi, chúng ta so xem ai có thể trụ
tới cuối cùng, nếu anh thắng, chầu hôm nay coi như ta mời anh, còn nếu anh
thua…”
Ánh mắt cô ta liếc liếc đánh giá Lâm
Túc từ trên xuống dưới một lượt rồi nói: “Thì làm bạn với ta một đêm, thấy
sao?”
Đủ thẳng thắn, cũng không kém phần to
gan.
Không những binh sĩ bên cạnh mà ngay cả
những vị khách đang ngồi trong quán đều tru tréo ủng hộ: “Đồng ý đi!”
“Ngầu, ngầu lắm!”
“Thật nóng bỏng quá đi! Không đồng ý
với cô ấy không đáng mặt đàn ông!”
Tiếng nhạc đinh tai nhức óc và tiếng hò
hét đan xen vào nhau, Lâm Túc thật sự không ghét kiểu phụ nữ thẳng thắn thế
này, chỉ cần đôi bên tình nguyện thì sao cũng được, nhưng làm bạn với cô ta một
đêm là chuyện không thể nào.
Uống rượu ở nơi đây hiển nhiên không
chú trọng đối phương có tình nguyện không, mọi sự đùn đẩy đều chứng tỏ đấy là
người nhỏ mọn.
Lâm Túc cầm ly rượu lên: “Được, tối nay
không say không về.”
Một câu của hắn thôi đã khiến cả quán
rượu triệt để nóng lên, mắt bà chủ cũng sáng bừng lên.
Một tên binh sĩ rất tự giác xếp một
hàng chén lên bàn rồi rót rượu vào, cười hì hì nói: “Mời.”
06 phân tích, nói: [Cơ thể này của ngài
chỉ 3 ly là gục.]
[Tôi có thể loại bỏ cảm giác say.] Lâm
Túc cười nói.
Hắn có nội lực, vốn dĩ chỉ chuẩn bị để
phòng thân thôi, không ngờ cũng có đất dụng võ ở nơi này.
Họ uống hết ly nào là binh sĩ lại xếp
lên ly nấy, 06 rất không hiểu: [Nhưng kí chủ cần gì phải làm thế?]
[Tôn nghiêm của đàn ông.] Lâm Túc cười
đáp.
Tới đây là vì muốn chơi cho vui, hắn
cũng không muốn làm ai tụt hứng, có lúc hào sảng một chút cũng không vấn đề gì.
Bà chủ bưng một ly rượu lên rồi uống
một hơi cạn sạch, cô ta nhướng mày nhìn hắn, Lâm Túc cũng cúi đầu uống hết một
hơi.
Rượu cay nồng, hiển nhiên nồng độ rất
cao, nhưng cảm giác phóng túng này cũng không tệ lắm.
Lâm Túc trút ngược ly rượu, quả nhiên
hắn uống không thừa một giọt.
“Hay lắm!”
“Hay, đàn ông đích thực!”
“Bà chủ, tới lượt cô rồi đó!”
Một ly rượu hiển nhiên không hề hấn gì
với hai người, bà chủ trực tiếp cầm một lần hai ly lên, một ngụm một ly uống
sạch rồi lại ra hiệu cho hắn.
Tiếng ồn ào góp vui tiếp tục vang lên,
Lâm Túc không gấp gáp như họ, dù đang ngồi trong quán rượu khắp nơi đều là tạp
âm ồn ào này uống rượu, hắn vẫn nhã nhặn phong độ, dù trên người không ám mùi
rượu nồng nặc, nhưng lại không thiếu khí khái hào phóng của đàn ông.
Mặc dù ánh mắt dịu dàng nhìn trông rất
vô hại, nhưng lại có cảm giác khiến người khác không dám khinh nhờn.
Ba ly xuống bụng, Lâm Túc vươn tay làm
thủ thế mời: “Tiếp chứ?”
“Tiếp đi!”
“Tiếp tiếp tiếp!”
“Tửu lượng khá đấy, dũng mãnh lắm.”
“Giờ trong nhóm thân sĩ kia đã ít có
người thế này lắm rồi.”
Hết ly này đến ly khác, uống loại rượu
nồng độ cao này vốn đã dễ say, mười mấy ly xuống bụng, bà chủ vốn rất tỉnh táo
giờ mắt đã hơi mê mang rồi.
Lâm Túc uống xong ly của mình, sau đó
vẫn ngồi ngay ngắn như trước, thần thái như thường, hiển nhiên không có dấu
hiệu say gì cả.
Các binh sĩ đều ngạc nhiên: “Tửu lượng
của Lâm tiên sinh tốt thật đó.”
“Lẽ nào Lâm tiên sinh có thể chất uống
ngàn chén không say sao?” Một binh sĩ giơ thẳng ngón cái.
Lâm Túc cười nói: “Chỉ là không dị ứng
với rượu thôi.”
Rượu trên bàn đã dần thấy đáy, bà chủ
hơi chống bàn, Lâm Túc cười hỏi: “Muốn tiếp tục nữa không?”
Bà chủ liếc hắn một cái: “Con người anh
đúng là không hiểu lãng mạn gì cả.”
Nếu muốn ngủ với cô ta một đêm, hắn sẽ
không đợi tới lúc cô ta say mà đã trực tiếp giả say trước rồi, nhưng người này
lẫn luôn tỉnh táo, khó khăn lắm mới gặp một cực phẩm thế này, lẽ nào hắn không
hứng thú với cô ta chút nào sao?
“Vậy thì tới đây thôi, uống nữa không
tốt cho sức khoẻ đâu.” Lâm Túc cười nói.
Cách từ chối mịt mờ nhưng ai cũng hiểu
này sẽ không làm đôi bên quá xấu mặt.
Bà chủ liếc hắn một cái, chống bàn đứng
dậy nói: “Được thôi, ta nhận thua, chầu rượu hôm nay của các người, ta mời.”
Có chơi có chịu, cô ta nhận thua cũng
là điều hiển nhiên.
Chúng binh sĩ hò reo: “Hay!!! Lâm tiên
sinh ngầu quá!”
Bà chủ hơi không cam lòng nhưng cũng
chỉ liếc Lâm Túc một cái rồi thôi: “Được rồi, để ta bưng rượu đi.”
Khắp phòng đều là tiếng ồn ào, sau khi
bà chủ bưng rượu rời đi, có binh sĩ hỏi: “Lâm tiên sinh, ngài thật sự không
hứng thú chút nào với bà chủ sao? Ngài xem, thân hình cô ấy ngon nghẻ thế kia
mà, vừa rồi nếu ngài cố ý nhận thua… chậc, là thành luôn rồi.”
“Ngươi tưởng ai cũng háo sắc giống
ngươi sao? Thân phận như Lâm tiên sinh đây, bên cạnh tất nhiên không thiếu phụ
nữ rồi.” Một binh sĩ khác nói.
“Đúng thế đó, người như Lâm tiên sinh
chỉ có phụ nữ tự dâng lên tận miệng thôi, mẹ nó, đúng là hâm mộ quá mà!” Một
binh sĩ khác uống một hớp rượu rồi nói.
“Mỗi kiểu phụ nữ sẽ thích những kiểu
đàn ông khác nhau, có lẽ chỉ tình cờ gặp phải một người có hứng thú với ta
thôi, không cần để ý quá làm gì.” Lâm Túc cười nói.
Hiển nhiên tâm trạng đám binh sĩ đang
rất tốt, về mặt ý nghĩa nào đó, lòng tự tin của đàn ông tương đối lớn.
Mọi người đang nói cười vui vẻ thì cửa
quán rượu lại đột nhiên bị đẩy ra từ bên ngoài, một người đàn ông cao lớn ăn
mặc biếng nhác từ bên ngoài tiến vào, quần áo trên người giá không rẻ, chỉ là
hắn ta cứ như chỉ ước gì có thể cởi hết nút áo trên người để để lộ cơ bắp mượt
mà trên lồng ngực mình. Ở nơi hương rượu bao phủ này, hắn ta hoàn toàn không
chút kiềm chế mà ra sức phát tán hương vị hormon trên người.
Lúc đi vào hắn ta hơi cúi đầu, mép cửa
hơi sượt qua mái tóc hơi bù xù của hắn ta, người tới ngáp một cái, ánh mắt nhìn
về phía vị trí Lâm Túc đang ngồi: “Ái chà, Lâm tiên sinh cũng ở đây sao.”
Người tới không phải ai khác mà chính
là Ebert - kỵ sĩ trưởng của Giáo đình, chỉ là bây giờ hắn ta không mặc áo giáp
như lần đầu gặp mặt, bây giờ hắn ta trông có vẻ rất vô hại và… lưu manh.
“Kỵ sĩ…” Có binh sĩ bật thốt lên muốn
nói gì đó nhưng đã bị Ebert bước vội tới bịt miệng lại: “Ài, ở đây rồi thì đều
là bạn rượu cả, không có thân phận nào khác.”
Rất hiển nhiên, gã lưu manh này không
muốn bại lộ thân phận của mình ở đây.
Mấy binh sĩ thấu hiểu gật đầu, Ebert
thấy vậy mới thả bàn tay đang bị miệng binh sĩ đó ra, sau đó liền xoay người
ngồi bên cạnh Lâm Túc: “Sao ngươi lại biết quán rượu này thế? Quán rượu này là
quán rượu ngon nhất đó.”
“Từng uống vài lần, hương vị quả thật
không tệ.” Lâm Túc ghé mắt nhìn hắn ta một cái, cười nói.
Ebert chậc chậc một tiếng: “Ta đã nói
mà, đều là đàn ông với nhau cả, không lý nào không dính một giọt rượu, nếu để
đám tu nữ kia biết dáng vẻ bây giờ của ngươi, cũng không biết các cô ấy sẽ có
phản ứng thế nào nữa.”
“Vậy khác nào ngươi đang nắm nhược điểm
của ta trong tay?” Lâm Túc cười nói.
Ebert cười khẩy một tiếng, nói: “Không
đến mức là nhược điểm, nhưng ta thật sự không thích loại người hay làm bộ làm
tịch, thế này mới đúng là người chung chí hướng chứ, ngươi gặp bà chủ quán rượu
này chưa, thấy thế nào?”
“Rất xinh đẹp.” Lâm Túc cười nói.
“Bà chủ ở đây một khi ưng mắt ai rồi
thì nhất định sẽ so tài uống rượu với người ta, nếu cô ấy thắng thì người đó
phải cùng cô ấy trải qua một đêm nồng cháy.” Ebert tự túm tóc mình: “Sao nào?
Cô ấy đã tìm ngươi so tài uống rượu chưa?”
Theo hắn ta thấy thì dung mạo của Lâm
Túc trông cũng được, mặc dù cái tên nghe hơi lạ một xíu.
“Ngươi thử rồi à?” Lâm Túc hỏi ngược lại
“Người khó nắm bắt nhất ở đây chính là
bà chủ đó đó.” Ebert chán chường nói: “Cô ấy không thích dáng người như ta,
chẳng lẽ trông ta không thu hút phụ nữ hay sao?”
06 nói: [Người này ấy à, từ trên xuống
dưới chỉ có một từ để hình dung.]
[Dâm.] Lâm Túc cười nói hết lời nó.
Bản chất đàn ông đều như nhau, chẳng
qua có người sẽ áp chế bản chất này xuống tận đáy lòng, khiến người khác không
thể nhận ra. Còn Ebert thì là kiểu khoa trương cho người người đều biết, nhưng
con người đều thích những người biết kiềm chế một chút, hắn ta để lộ bản chất
của mình ra ngoài như thế rất dễ khiến người khác cảm thấy hắn ta chỉ chơi bời,
không nghiêm túc.
Mà sự so đo giữa những người chung chí
hướng với nhau thỉnh thoảng cũng vô cùng vô vị.
Trong một đám binh sĩ, Ki� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.