Mithril hoặc kim loại bí ẩn do các
Luyện kim sư tinh luyện ra đều có giá trị cực kỳ đắt đỏ. Nhưng dù là Luyện kim
sư xuất sắc nhất, muốn tinh luyện ra món đồ nhôm tinh xảo, hoàn mỹ như thế này
cũng cực kỳ khó khăn.
Mà Luyện kim sư có thể tinh luyện ra
nhôm đều được tôn sùng như bảo vật quốc gia.
“Vô cùng xin lỗi tiên sinh, lúc trước
là do bọn ta không nhận ra thân phận của ngài nên mới hiểu lầm. Bọn ta sẽ lập
tức đi thông báo với Quốc vương bệ hạ.” Vệ binh hành lễ với Lâm Túc, nói.
Vệ binh giữ cổng cũng không thể đi vào
sâu trong tòa thành, nhưng giờ có món đồ nhôm làm chất xúc tác, tin tức có
Luyện kim sư đến tòa thành bán đồ nhôm nhanh chóng truyền đến tai Quốc vương.
Quốc gia Andra cũng không được xem là
giàu có gì, Luyện kim sư cấp cao sẽ không đến nơi cằn cỗi này. Điều này khiến
Quốc vương trăm phương ngàn kế vẫn không thể có được một món món đồ nhôm để
chứng minh thân phận cực kỳ đáng kính của ông ta. Mỗi lần tụ họp, so sánh với
các Quốc vương khác đều cảm thấy cực kỳ thất bại.
Thế mà giờ lại có Luyện kim sư đem đồ
đến tận cửa!
Quốc vương đang ngồi trên vương tọa,
lập tức đứng bật dậy, nói: “Thật thế à? Vị Luyện kim sư kia nói như thế thật à?
Ngài ấy nói chỉ có ta xứng đáng sử dụng món đồ tôn quý như thế ư?”
“Tất cả đều là thật, thưa Quốc vương bệ
hạ.” Thị vệ cũng rất mừng rỡ: “Nghe nói là hai món đồ nhôm cực kỳ tinh xảo đẹp
mắt. Những Quốc vương khác đều không có.”
“Lạy chúa, chắc chắn là ngài đã nhìn
thấy tấm lòng chân thành của con dân, thế nên mới phái vị Luyện kim sư này đến,
mang cho ta món đồ nhôm đại diện cho sự tôn quý. Mau, mau mời ngài ấy vào đây.”
Quốc vương kích động nói.
“Tuân lệnh, xin bệ hạ chờ một lát.” Thị
vệ bừng bừng phấn chấn, chuẩn bị chạy ra nghênh đón thì lại nghe Quốc vương nhà
mình gọi với lại: “Không, để tỏ lòng kính trọng với Luyện kim sư, có lẽ ta phải
đích thân đi ra nghênh đón mới đúng.”
Thị vệ dừng lại, Quốc vương đứng trước
tấm gương sửa sang lại quần áo, sau đó bước ra khỏi cung điện.
Lâm Túc đứng chờ ở cửa vương cung, nắp
hộp đã được đóng kín lại, dải lụa xinh đẹp nhìn sơ như một đóa hoa. Người đi
tới đi lui trên đường thỉnh thoảng sẽ nhìn về phía hắn, dù bọn họ có lộ ra vẻ
nghi ngờ nhưng vẫn không hề ngừng bước, nhanh chóng lướt qua.
Đến tận khi cửa lớn của tòa thành mở
rộng, nghi trượng bước ra ngoài, người đàn ông trung niên mặc trang phục Quốc
vương nhìn thấy Lâm Túc đang đứng bên ngoài cùng chiếc hộp trên tay hắn thì vô
cùng kích động, nhanh chóng tiến lên tiếp đón: “Chào ngài. Ngài chính là vị
Luyện kim sư tôn quý đấy ư?”
“Đúng vậy, thưa Quốc vương bệ hạ tôn
quý.” Lâm Túc thực hiện động tác thi lễ thân sĩ rất tự nhiên.
(* thi lễ thân sĩ: chỉ kiểu chào của
quý tộc châu Âu thời xưa.)
“Là Quốc vương của Andra, ta vô cùng
chào mừng ngài đến với vương quốc này.” Quốc vương cũng hành lễ tương tự, nói:
“Mời ngài đi theo ta.”
Ông ta bày ra tư thế mời rất trang
trọng. Lâm Túc không chút do dự, nhấc chân bước thẳng vào bên trong. Đến lúc
đặt hắn đặt chiếc hộp trong tay lên bàn, dây lụa trên đó được Quốc vương tự tay
kéo mở.
Vừa nhìn thấy hai món đồ kia, Quốc
vương liền sững người: “Đây đúng là Thượng đế ban ân, ta chưa bao giờ nhìn thấy
món đồ nào tinh xảo, đẹp mắt như thế này.”
“Đúng vậy, đây thật sự là ban ân của
Chúa. Lúc đầu ta muốn tặng chúng cho ngài, nhưng cứ tặng luôn như thế thì lại
cảm thấy hành động này sẽ khiến Thượng Đế cho rằng sự ban ân của người không
đáng một đồng. Thế nên xin bệ hạ hãy ban cho ta số tài phú mà ngài cảm thấy có
giá trị tương đương là đủ rồi.” Lâm Túc rất lễ phép nói.
Ở thời đại thần học này, tuỳ tiện dùng
danh nghĩa Chúa để lừa gạt người khác có thể sẽ bị ma quỷ câu mất linh hồn.
Ở thế giới này, Thần là sự tồn tại hoàn
toàn có thật, nhưng cũng chỉ là thứ hư ảo, chưa có ai nhìn thấy bao giờ. 06 đã
kiểm tra nhưng không có dấu hiệu tồn tại của Thần, có chăng chỉ là sức mạnh
nhân loại tự tìm tòi, nghiên cứu được.
Có điều, Lâm Túc cũng không ngại lợi
dụng chuyện này để đạt được mục đích của mình. Nếu không rất có thể vị Quốc
vương vừa nhìn đã thấy chẳng giàu có gì này sẽ lừa ngược lại hắn, đơn giản là
do ông ta luôn mồm ca ngợi món đồ nhưng lại không hề hé răng nhắc đến chuyện
giá cả, dù chỉ một câu một chữ.
Quốc vương hơi sửng sốt: “Ngài Luyện
kim sư, trên mảnh đất này làm gì có tài phú sánh được với sự ban ân của Chúa
được chứ?”
06 cũng bắt đầu cảm thấy ông Quốc
vương này muốn bùng kèo. Nhưng trên đời này, người có thể quỵt nợ của ký chú
nhà nó còn chưa ra đời đâu.
“Quốc vương nói cũng có lý. Thế nhưng
Chúa đã ban cho ngài món đồ tôn quý thế này, nếu ngài không có chút thành ý nào
thì sớm muộn gì cũng có một ngày Người thu hồi lại tất cả những gì mình đã ban
phát cho Quốc vương mất thôi.” Lâm Túc lần nữa hành lễ nói: “Ta tin là với phẩm
cách tôn quý của Quốc vương, chắc chắn sẽ không làm ra những chuyện như vậy.”
Rõ ràng là Quốc vương Andra có hơi chần
chừ do dự. Hai món đồ nhôm này có giá trị vô cùng đắt đỏ, nếu phải thanh toán
thì sợ là sẽ hao phí không ít kim tệ, sẽ khiến số vàng vốn đã ít của ông ta lại
càng ít hơn. Thế nhưng giờ ông ta thật sự rất muốn có được chúng, nếu bỏ qua
thì sẽ hối hận cả đời.
Lâm Túc hành lễ xong thì quay người,
muốn rời đi. Quốc vương vội vàng đưa tay cản hắn lại: “Ngài Luyện kim sư, ngài
muốn đi đâu thế?”
“Phẩm cách của ngài cần phải trải qua
khảo nghiệm của Chúa. Ta tự biết mình sẽ không lấy lại được hai món đồ nhôm
kia… Chẳng qua, chúc ngài may mắn nhé.” Lâm Túc nhìn Quốc vương Andra, nói.
“Món đồ tôn quý như này có thể là do Chúa ban ân, nhưng cũng có thể là lưỡi hái
của tử thần.”
Giọng nói của hắn mang theo vài phần
quỷ khí âm u nặng nề, làm cho sầu lo ban đầu của Quốc vương lại nặng thêm mười
phần: “Không phải ta không muốn đưa kim tệ cho ngài, mà là trả giá bằng kim tệ
có thể sẽ khiến ngài không hài lòng. Hay là ngài đổi một điều kiện khác đi
nhé?”
Lâm Túc nhìn Quốc vương Andra một lúc
lâu, sau đó thở dài nói: “Cũng được. Ta muốn vào Đế quốc Byrd, trở thành Thánh
tử trong Giáo đình.”
“Ấy…” Rõ ràng là đối phương có hơi kinh
ngạc. Tròng mắt ông ta đảo một vòng, tuy dân chúng không biết Thánh tử được
dùng để làm gì, nhưng người thống lĩnh cả một thành trì như ông ta thì lại biết
rất rõ.
Trên danh nghĩa thì nói là chiêu mộ
Thánh tử nhưng thật ra là để trấn an đám ác ma đến từ đêm tối kia, người tham
gia ứng tuyển yêu cầu huyết dịch phải ngọt, mặt mũi phải thật xinh đẹp. Hàng
năm, mỗi quốc gia đều bị áp đặt số lượng nhất định, nếu không phù hợp tiêu
chuẩn thì sẽ có thể bị coi là khinh nhờn Giáo đình, làm cho Giáo hoàng bệ hạ
bất mãn.
Lâm Túc hỏi: “Không được ư?”
“Haiz, Luyện kim sư tôn quý của ta ơi,
không phải ta không muốn nhận lời với ngài, mà là Giáo đình yêu cầu Thánh tử
nhất định phải phù hợp với yêu cầu của Thượng Đế. Thiên sứ sẽ tiến vào bên
trong cơ thể, chiếm giữ linh hồn của Thánh tử, mà bọn họ cũng sẽ có được vẻ đẹp
của thiên sứ.” Quốc vương Andra nuốt nước bọt, nói tiếp: “Nếu ngài không ngại,
ta có thể tiến cử ngài đến Giáo đình làm Luyện kim sư. Đó là nơi gần với Chúa
nhất, có lẽ sẽ khiến tài năng của ngài được phát huy ở mức lớn nhất.”
Túm cái quần lại là đang chê ngoại hình
Lâm Túc xấu quá.
06 vỗ ngực bình bịch, cam đoan: [Ký
chủ, vỏ bọc tôi cho ngài chắc chắn là kiểu có ngoại hình cực kỳ đẹp.]
Chẳng qua tác dụng của thuốc khôi phục
hơi chậm, một kẻ da bọc xương, mới mấy ngày mà đã được thế này là tốt lắm rồi,
đâu thể ăn vài bữa đã béo phì ngay được.
Lâm Túc vẫn có tự giác, hiểu rõ tình
huống trước mắt. Nơi hắn muốn đến chỉ là Giáo đình trung ương, mà muốn đến đó
thì không thể thiếu tiền đi lại được. Thư tiến cử của Quốc vương Andra có thể
khiến người ta tin phục vào năng lực của hắn, nếu không với dáng vẻ này thì
đúng là hơi khó.
“Thế cũng được. Nếu đã vậy thì xin đa
tạ ngài. Chỉ là trên đường đến đó làm Luyện kim sư chắc cũng không thể an toàn,
ta có thể xin ngài vài vệ binh bảo vệ được không?” Lâm Túc ra vẻ nhượng bộ,
nói.
Hắn chịu lùi lại một bước, rõ ràng là
Quốc vương đã thở phào nhẹ nhõm: “Tất nhiên rồi. Bảo vệ sứ giả của Chúa là
trách nhiệm của chúng ta. Xe ngựa cùng chi phí đi lại trên đường ta sẽ sắp xếp
thỏa đáng cho ngài. Đến tận khi ngài đặt chân vào Giáo đình trung ương mới
thôi.”
“Đa tạ ngài.” Lâm Túc lại hành lễ một
lần nữa.
Lâm Túc không dừng chân ở Andra lâu,
chỉ ở lại trong vương cung một đêm. Sang ngày thứ hai, hắn lập tức ngồi xe ngựa
Quốc vương Andra đã chuẩn bị, cùng vệ binh chạy tới Đế quốc Byrd.
Đó là quốc gia phồn vinh nhất trên thế
giới này, cũng là nơi ở của Giáo hoàng. Dân chúng ở đây cực kỳ gần với Chúa, là
nơi an toàn nhất, khiến người người đều hướng tới.
Ngoại trừ người sinh ra đã ở đây, người
ngoài muốn đến cần phải bỏ ra sức lực rất lớn, tiêu tốn r ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.