“Chủ nhân, ngài đi đường xá xa xôi, có cần một cốc máu tươi không?” Quản gia cung kính hỏi.

Đuôi mắt Celtic hơi nhướng lên, cậu nhìn quản gia, nói: “Ngươi bắt người ở Đế quốc Byrd, không sợ bại lộ thân phận sao?”

Mặc dù nhân loại nhỏ yếu, nhưng năng lực sinh sản của chủng tộc này rất mạnh. Còn Huyết tộc dù rất mạnh mẽ, nhưng vẫn không định diệt sạch toàn bộ nhân loại, làm vậy chẳng khác nào tự tìm đường chết cả.

Huống chi Giáo đình còn có mithril có thể đâm thủng trái tim Huyết tộc, nếu con người đồng loạt xông lên thì cả hai bên đều không thể chống đỡ, phải nhượng bộ lẫn nhau thì mới có thể tiếp tục tồn tại lâu dài.

Ít nhất là cậu đã từng cam đoan ở thành trì của Đế quốc Byrd sẽ không xuất hiện chuyện ma cà rồng làm hại con người.

Bây giờ đúng lúc Giáo đình đang cần cống hiến Thánh tử, lúc này để xảy ra sai lầm gì thì không ổn.

“Xin chủ nhân hãy yên tâm, đây là giao dịch ngầm ở nơi con người gọi là chợ đen, chúng ta chỉ phụ trách thu mua thôi.” Quản gia nói tiếp: “Còn con người phụ trách chuyên cung cấp.”

Thời đại này đã có kỹ thuật truyền máu cứu người rồi, chỉ là đôi lúc có thể cứu người, đôi lúc lại xảy ra hiện tượng hòa tan máu, chợ đêm tràn lan, Huyết tộc muốn uống máu đã là chuyện dễ như trở bàn tay.

Nhưng con người có vị giác, Huyết tộc cũng vậy, Huyết tộc càng tôn quý thì lại càng thích loại máu thượng thừa, mà Thánh tử Giáo đình cung cấp lúc nào cũng có chất lượng tốt nhất.

“Làm tốt lắm.” Celtic biếng nhác duỗi ngồi trên sofa: “Gần đây Đế quốc Byrd có xảy ra chuyện gì mới mẻ không?”

“Nếu ngài cần, ngày mai ta sẽ thám tính cho ngài.” Quản gia đi chuẩn bị máu.

Máu tươi được để trong cốc thuỷ tinh, cảm giác sóng sánh như rượu vang đỏ, Celtic đưa cốc tới bên môi, nhấp nhẹ một ngụm, bên môi cậu dính chút máu đỏ tươi, đôi đồng tử hơi phiếm đỏ chứng tỏ cậu đang hết sức thoả mãn, khiến cậu trông hơi giống yêu ma mới bò lên từ địa ngục.

Nhưng quản gia không dám ngẩng đầu nhìn tư thái mê hoặc này của cậu cái nào, dù sao thì cũng đã từng có Huyết tộc không tự biết thân phận mình muốn cợt nhã với chủ nhân, kết quả đã bị chủ nhân trực tiếp vặn rớt đầu.

Binh sĩ say bí tỉ cũng không đi vào Giáo đình mà ở lại khách sạn Lâm Túc mới thuê, ngọn đèn tối đen, cả đám người ngủ say, tiếng ngáy vang trời như dù có động đất bọn họ cũng không dậy nổi, chỉ có Kiều đắp chăn cho bọn họ, từng hành động đều chứng minh hắn ta vẫn còn tỉnh táo.

Trận say ngày hôm nay chính là lời tạm biệt, ngày mai bọn họ sẽ rời khỏi nơi này, sự chia ly của đàn ông không giống phụ nữ, cuộc chia ly của họ tràn ngập phóng khoáng và tục tằng, nhưng khi Lâm Túc xoay người đang muốn rời khỏi đây, Kiều ở sau lưng anh lại nói: “Lâm, Lâm tiên sinh, dù nói lời này thật mạo muội, nhưng ta có thể ở lại bên cạnh ngài, làm thuộc hạ cho ngài được không?”

“Ngươi là binh sĩ của Andra, nếu tuỳ tiện ở lại Đế quốc Byrd, rất có thể sẽ dẫn đến tranh chấp giữa hai nước.” Lâm Túc đang định nhấc chân lên ngựa nghe thế thì dừng chân, bình tĩnh nhìn hắn ta nói.

Kiều đứng nghiêm chỉnh trước mặt hắn, hắn ta nói: “Binh sĩ của Andra đều là lính đánh thuê, Quốc vương trả thù lao, ta chỉ cần từ chức thôi.”

“Vậy người thân của ngươi thì sao?” Lâm Túc hỏi.

Trong nháy mắt ấy, Kiều có vẻ hơi lạc lõng nói: “Ta đã không còn người thân nào nữa rồi, ngài đã cứu ta một mạng, ta muốn dùng hết khả năng của mình để báo đáp ngài.”

Ánh mắt hắn ta nhìn Lâm Túc sáng rực, trong đôi mắt chan chứa hy vọng.

“Ở chỗ ta cũng là lính đánh thuê, ta sẽ trả thù lao tương ứng với tất cả những công việc ngươi làm.” Lâm Túc kéo cửa xe, nói: “Lên đây đi.”

Đôi mắt Kiều sáng bừng lên, mặt mày vui vẻ lên xe: “Cảm ơn ngài, vô cùng cảm ơn ngài, Lâm tiên sinh.”

Ebert cũng nhìn thấy cảnh này, người này mặc dù có ơn cứu mạng Kiều, nhưng lại không dùng ơn cứu mạng này sai khiến Kiều, mà lại muốn trả thù lao cho hắn ta.

Rất kỳ quái, nhưng thế này lại khiến người ta cảm thấy hắn là một người rất có quy tắc.

Ngày hôm sau chúng binh sĩ không tới từ biệt nữa, chỉ có Kiều nhờ bọn họ mang một bức thư về, sau đó hắn ta ở lại bên cạnh Lâm Túc làm việc cho hắn.

Công việc của Luyện kim sư đối với người khác có lẽ là một nghề nghiệp cực kỳ khó khăn, cao thâm và bí hiểm, nhưng đối với Lâm Túc thì đây lại là chuyện nhẹ nhàng đến mức không thể nhẹ nhàng hơn.

Thủ pháp thành thạo như nước chảy mây trôi khiến Kiều đang đứng bên cạnh phải trợn mắt há hốc mồm, sau đó hắn ta nhìn mithril và nhôm được chiết xuất ra, qua một hồi lâu cũng không thể hoàn hồn lại được.

“Lâm tiên sinh, ngài lợi hại thật đấy.” Kiều hết sức bội phục thốt lên.

“Cảm ơn, đây là những nguyên liệu cần mua, không cần phải vội.” Lâm Túc đưa cho hắn ta một tờ danh sách.

Kiều cất danh sách xong lại nhận kim tệ Lâm Túc đưa, hắn ta nói: “Ta nhất định sẽ làm xong chuyện này nhanh nhất có thể.”

Hắn ta vội vàng rời đi, Lâm Túc thả đồ vật trong tay xuống, nhìn lõi nhôm đã thành hình trong tay, sau đó dùng công cụ cẩn thận mài dũa.

Hắn nói không cần phải vội, nhưng cũng rất có thể sẽ phải cần dùng đến bất cứ lúc nào. Nếu lúc đó không tìm được thứ mình cần hắn cũng sẽ không trách Kiều, nhưng hiển nhiên thuộc hạ chu đáo như thế cũng sẽ khiến hắn thấy thoải mái.

Lúc Kiều về, dụng cụ trên tay Lâm Túc đã được mài và chạm trổ xong, cũng đã được đánh bóng, giờ đang được để trên đệm lót mềm mại, khiến Kiều vừa thấy đã xém chút nữa làm rơi đồ đạc trong lòng: “Đây là chén thánh?”

Chén thánh là một trong ba thánh khí quý trọng nhất của Giáo đình, được chế tạo từ mithril cực quý giá, quy trình chế tạo và nguyên vật liệu đều không dễ mô phỏng, huống chi đây còn được chế tạo từ nhôm, còn trân quý hơn cả mithril. Đã vậy, kiểu chạm trổ này còn tinh xảo hơn cả chén thánh được đặt cạnh bệ thờ trong Giáo đình.

Lâm Túc nghe thấy tiếng mở cửa thì đánh mắt nhìn, hắn cười nói: “Đúng vậy, là chén thánh, cầm cho chắc vào, đừng làm rơi.”

“Vâng.” Kiều sắp xếp phân loại lại mấy thứ đồ trong lòng mình, nhưng mắt vẫn nhìn chằm chằm chén thánh kia.

Thánh vật bậc này, chắc chắn còn đáng giá hơn hai dụng cụ trước kia tặng cho Quốc vương, thậm chí có thể nói là giá trị liên thành.

Kiều chỉ nhìn chén thánh kia chứ không chạm vào, hắn ta chỉ thỉnh thoảng nhìn Lâm Túc đang ngồi một bên đọc sách, thật sự cảm khái không biết tại sao lại có người ưu tú đến thế được.

Ngoại hình hơn người, có gu thưởng thức thì cũng thôi đi, đã vậy còn biết thuật luyện kim, còn có thân thủ mạnh mẽ, hơn nữa còn khiêm tốn thế nữa, đối với người có địa vị thấp hơn mình, trước nay hắn chưa từng khinh thường chút nào.

Trong mắt một người địa vị cao có khinh thường và thờ ơ hay không, Kiều tự nhận mình vẫn phân biệt được.

Chỉ là hắn ta không biết người như Lâm tiên sinh sau này sẽ cưới phu nhân như thế nào thôi.

“Tiên sinh, hôm nay các tu nữ hỏi thăm ta tin tức của ngài.” Kiều nói.

Lâm Túc ngẩng đầu nói: “Họ hỏi thăm những gì?”

“Họ hỏi ngài làm những gì, thích ăn gì, sở thích là gì.” Kiều thích thái độ nghiêm túc khi nói chuyện kiểu này, được người khác đối xử như vậy thật sự rất thoải mái.

“Vậy ngươi trả lời thế nào?” Lâm Túc cười hỏi.

“Ta nói ta không biết.” Kiều đáp.

Hắn ta là thuộc hạ của Lâm tiên sinh, tuyệt đối sẽ không nói những chuyện không nên nói, dù chỉ là thói quen sinh hoạt.

“Nếu lần sau họ còn hỏi nữa, ngươi có thể nói ta ba ngày không gội đầu, bảy ngày không tắm rửa, suốt ngày đắm mình say mê nghiên cứu, cả đời này chỉ muốn chung sống với dụng cụ, thiết bị.” Lâm Túc nói: “Còn sở thích? Cứ nói ta thích cầu nguyện đi.”

Nghe thấy hắn nói thế, Kiều thật sự là một lời khó nói nổi, dù ngày nào cũng bận rộn nhưng Lâm tiên sinh luôn vệ sinh cá nhân rất sạch sẽ, không phải là cố ý làm thế, mà vì đã quen làm thế rồi.

Ở đây còn có những Luyện kim sư khác, hắn ta đã từng nhìn thấy tạo hình và phòng thí nghiệm của họ, trong đó rất bừa bộn chẳng khác nào nhà kho, nhưng ở đây, dù làm nghiên cứu gì, Lâm tiên sinh nghiên cứu xong đều sẽ để đồ vật lại vị trí cũ, nơi này vĩnh viễn sạch sẽ và ngăn nắp.

“Ngài ghét những tu nữ đó sao?” Kiều hỏi.

Lâm Túc thản nhiên lật sách sang trang tiếp theo, hắn nói: “Không ghét, nhưng họ là người phụng dưỡng Chúa, phải biết giữ cho thân thể và linh hồn đều sạch sẽ, ta không thể trở thành ma quỷ mê hoặc họ được.”

Đối xử với nhau như bạn bè đương nhiên là được, nhưng không thể đi quá giới hạn, bất kể họ trở thành nữ tu vì nguyên nhân gì, nhưng khi thân phận họ đã là nữ tu thì không nên cho người khác lý do thảo luận mình dâm loạn.

“Ngài đúng là một người lương thiện.” Kiều tán thưởng hắn.

Lâm Túc: “…”

[Hắn ta bị thụ chính Ian nhập à?] 06 hỏi.

[Có lẽ là vì ta thật sự quá lương thiện đó.] Lâm Túc nói.

“Cảm ơn.” Lâm Túc cười trả lời Kiều.

Hắn thật sự rất tuấn tú, mái tóc màu vàng mềm mại óng ả, đôi mắt màu xanh da trời, quả thật không khác gì thiên sứ được nhiêu tả trong sách.

“Gần đây Giáo đình đang lựa chọn Thánh tử phụng dưỡng Chúa, người được đề cử cho vị trí thành Thánh tử của thành bang Aurora và Anchester đều đã được đưa tới, ai nấy đều rất tuấn tú.” Kiều nói.

Lâm Túc nghiêm mặt nói: “Đã bắt đầu chọn lựa rồi sao?”

Kiều thấy hắn hứng thú thì nói tiếp: “Đúng vậy, hai thành bang này đã đưa tới chín người, nghe nói những thành bang khác vẫn đang gấp rút lên đường, Đế quốc Byrd cũng đang lựa chọn, mặc dù ngoại hình của họ không chê vào đâu được, nhưng ta vẫn cảm thấy tiên sinh mới là người thích hợp làm Thánh tử nhất.”

Hắn ta vẫn nhớ lúc đó Quốc vương Andra đã phủ nhận Lâm tiên sinh thế nào, nhưng chắc chắn Quốc vương không thể ngờ rằng trước đây chỉ vì quá mê mẩn nghiên cứu nên Lâm tiên sinh mới biến thành bộ dạng đó, chứ nếu bây giờ Lâm tiên sinh đứng trước mặt Quốc vương, nhất định Quốc vương bệ hạ sẽ không thể nhận ra hai người là một.

Nhưng rốt cuộc là hạng mục nghiên cứu gì lại có thể khiến Lâm tiên sinh vốn gọn gàng thế này nghiên cứu đến độ trở thành dáng vẻ hắn ta gặp trước kia?

Khó lòng tưởng tượng.

“Ngươi cho rằng làm Thánh tử là làm gì?” Lâm Túc biết Kiều không hề biết tác dụng của Thánh tử, vậy nên lời của hắn ta chỉ đơn giản là lời tán thưởng hắn thôi.

Kiều đáp: “Là để phụng dưỡng Chúa.”

“Năm nào cũng lựa chọn mấy Thánh tử, ngươi cảm thấy những Thánh tử trước đó đã về đâu?” Lâm Túc lại hỏi.

Hắn không có ý trách cứ, hắn chỉ muốn biết Giáo đình đã vẽ nên lớp màn che bóng bẩy, vinh quang thế nào cho những hành vi họ làm thôi.

Kiều hơi khó hiểu nhưng vẫn nghiêm túc đáp lời: “Đương nhiên là được vào thiên đường, phụng dưỡng bên cạnh Chúa rồi.”

“Chúa nhân từ chỉ có một trên đời, vậy tại sao năm nào cũng cần nhiều Thánh t�

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play