Nếu hắn đã phủ nhận thì cậu cũng sẽ tin, vì cậu cảm thấy
người này cũng lười nói dối những chuyện như thế.
Cửa cung mở rộng, đúng như dự đoán của Lâm Túc, sự kiện
bức vua thoái vị này chưa mất đến nửa ngày đã kết thúc, đội quân năm mươi nghìn
người tấn công Thịnh Kinh chỉ có mười nghìn ngự lâm quân đóng giữ, thậm chí
quân đội trú đóng ở xung quanh còn không kịp điều động thì đã mất tin tức từ
Thịnh Kinh.
Đến hoàng hôn, mặt trời ngả về Tây, có một người kéo thứ
gì đó ngược sáng đi vào từ cửa chính điện, đợi đến khi thấy rõ người đến là ai
thì đồng thời cũng nhìn thấy y không phải đang kéo thứ gì đó, mà là một người.
Người đến là Khang Bách Ngọc, nhưng khác với dáng vẻ tao
nhã lịch sự trong lần đầu Lê Nguyên gặp y, hiện tại y mặc áo giáp trên người,
tràn đầy sát khí, trên áo giáp loang lổ vết máu, rõ ràng đã tự tay giết chết
rất nhiều người, mà người y đang kéo không phải ai khác, chính là Nguyên Hoà Đế
trước đó vẫn còn là Đế vương một nước.
Tuy Hoàng đế có luyện tập võ nghệ, nhưng làm sao có thể
so sánh với Tướng quân chinh chiến sa trường quanh năm, hiện tại không biết mũ
miện đã rơi ở đâu, mái tóc rối bù che đi vết bầm xanh trên mặc, nếu không nhờ
hắn ta đang mặc long bào thì thậm chí Lê Nguyên còn không nhận ra đây từng là
Đế vương nữa.
Khang Bách Ngọc quỳ xuống đất, áo giáp vang lên một
tiếng: “Bẩm báo bệ hạ, Thịnh Kinh đã nằm trong tay Tề quốc, Nam Đế yêu quý Nam
quốc nên xung phong đi đầu, chúng thần vô tình làm ngài ấy bị thương, nhưng
thần ra tay rất có chừng mực, không ảnh hưởng đến tính mạng của ngài ấy, chỉ là
sau này chắc sẽ có vấn đề về sinh đẻ, có điều cũng không quá đáng ngại.”
Lê Nguyên hít sâu một hơi, câu có vấn đề về sinh đẻ này
gần như có thể chắc chắn là bị thương ở chỗ đó, rõ ràng là đánh người ta gần
chết còn có thể nói một câu ra tay có chừng mực, ngay cả nguyên nhân cũng có
thể đổ cho người bị đánh. Lúc trước cậu cảm thấy Khang Bách Ngọc là một quân tử
chú trọng nhân phẩm, bây giờ gặp lại, có cảm giác như đã bị ai đó dạy hư vậy.
Nói đến bản lĩnh đảo lộn trắng đen thì không ai giỏi bằng
người đứng bên cạnh cậu nữa rồi.
“Khang Tướng quân vất vả rồi, ngươi quen thuộc với Nam
quốc nhất, chuyện tiếp theo sẽ giao cho ngươi, những chuyện không thể quyết
định thì hẵng hỏi trẫm, ở hoàng cung Nam quốc đã lâu, trẫm cũng nên trở về quốc
đô của Tề quốc rồi.” Lâm Túc nói.
Khang Bách Ngọc ngẩng đầu hỏi: “Bệ hạ đã quyết định được
quốc đô rồi sao?”
Không phải trước đó nói sẽ bàn lại sau à?
“Ừm, Hoàng hậu của trẫm thích quốc đô của Lương quốc cũ,
nơi đó đúng là rộng rãi phát triển thật, cho nên quyết định là ở đó, Khang
Tướng quân thấy thế nào?” Lâm Túc hỏi.
Đương nhiên là Khang Bách Ngọc không có ý kiến: “Chúc
mừng bệ hạ cưới được Hoàng hậu hiền thục, năm đó Bách Ngọc gặp nạn, Thái hậu
từng giúp đỡ, lúc đấy không có cơ hội đến cảm ơn, hôm nay gặp lại xin cảm ơn
Thái hậu đã ra tay tương trợ.”
Phủ Khang Quốc công năm đó có thể nói là một thân một
mình, không ai muốn làm trái lại lời Thánh thượng, chỉ có Thái hậu tuy không có
quyền lực nhưng vẫn sẵn lòng giúp đỡ.
Dệt hoa trên gấm thì dễ, giúp người gặp nạn thì khó, tuy
lúc đó cũng không đem lại kết quả gì, nhưng Khang Bách Ngọc vẫn nhớ kỹ ân tình
này trong lòng.
Hiện tại Lê Nguyên và bệ hạ yêu thương nhau cũng có thể
nói là rất tốt.
“Năm đó ta chỉ tiện tay giúp đỡ, Tướng quân không cần
phải để trong lòng.” Lê Nguyên nói.
Khang Bách Ngọc chắp tay chào lần nữa, lúc đứng dậy đã
khôi phục vẻ lạnh lùng: “Bệ hạ khởi hành, thần sẽ lập tức chuẩn bị xe ngựa cho
ngài, hộ tống ngài và Hoàng hậu về Kinh.”
“Đi đi.” Lâm Túc đáp một tiếng, Khang Bách Ngọc gật đầu
rồi xoay người rời đi.
Việc chuẩn bị xe ngựa cũng không cần quá nhiều thời gian,
hơn nữa sau khi ra khỏi thành sẽ đi lên thuyền lớn, tuy di chuyển ngược dòng
nhưng vẫn thoải mái hơn đi đường bộ rất nhiều.
Bước ra khỏi cung điện, rời khỏi toà thành kia, Lê Nguyên
đưa mắt nhìn Thịnh Kinh ngày càng xa, thoáng có cảm giác không chân thực.
Cậu cứ nhìn mãi như thế, Lâm Túc thì ở bên cạnh cậu, có
thuyền nhỏ đến gần, thị vệ lên thuyền báo cáo: “Bệ hạ, chuyện ở Lê quốc đã xong
xuôi, đây là thư của Tướng quân Lữ Ninh.”
Phong thư khá dày, Lâm Túc nhận lấy, nhìn thấy báo cáo
của Lữ Ninh ở bên trong, trong thư nói rõ những chuyện xảy ra ở Lê quốc, dù
nguy hiểm nhưng cuối cùng cũng đã thay xà đổi cột, lén đưa Hoàng hậu Lê quốc bị
nhốt trong cung ra ngoài.
Thị vệ lui xuống từ một bên, nhưng Lê Nguyên vẫn nghe
thấy rõ lời hắn ta nói. Cậu quay đầu lại, rõ ràng rất tò mò với bức thư kia,
nhưng lén nhìn một lúc lâu mà dường như nam nhân đang cúi đầu đọc thư cũng
không hề có ý bảo cậu đến xem cùng.
Dù gì đây cũng là mật thư, đọc bừa cũng không ổn lắm.
Lê Nguyên liên tục nhìn lén, càng nhìn càng lộ liễu, đến
lúc lén nhìn tới một lần nữa thì vừa khéo đối diện với tầm mắt vừa ngước lên
của Lâm Túc.
Lâm Túc bật cười hỏi: “Muốn đọc à?”
“Ta chỉ muốn biết mẫu hậu thế nào thôi.” Lê Nguyên đặt
tay lên lan can nói: “Ta không có hứng thú với mật thư của bệ hạ.”
“Mẫu thân và cháu của em đều bình an cả rồi.” Lâm Túc cất
lời.
“Thế thì tốt, khoan…” Lê Nguyên trợn to mắt, rõ ràng là
không thể tin được: “Hoàng huynh có con ư? Sinh bao giờ thế? Vì sao ta…”
Vì sao cậu ở trong hoàng cung của Nam quốc lại không nhận
được tin tức gì cả?
Cậu là con út, bên trên có huynh trưởng ruột thịt, chỉ là
Hoàng đế Lê quốc cưng chiều con thiếp, không thích con của chính thê, nên huynh
trưởng của Lê Nguyên…
“Ra đời ba năm trước, nhưng vừa ra đời thì hoàng tẩu của
em đã bị vu oan là gian díu với người khác, thân phận của đứa bé này cũng trở
nên bất chính, cả gia tộc hoàng tẩu của em bị tiêu diệt, đứa nhỏ này miễn cưỡng
lắm mới được giữ lại, dù không lâu sau đó hoàng huynh của em đã chứng minh thân
phận của thằng bé là người của Hoàng tộc, nhưng hoàng tẩu của em cũng đã không
còn. Sau đó hoàng huynh của em bị kẻ xấu hãm hại, đứa nhỏ này mới do mẫu hậu
của em nuôi dưỡng.” Lâm Túc nói rất nhẹ nhàng.
Thật ra chỉ cần hắn không muốn nói thì có thể giấu được
Lê Nguyên, nhưng tiểu Thái hậu của Nam quốc, tiểu Hoàng hậu của Tề quốc nên
biết chuyện gì đã xảy ra.
Sự vui vẻ trong mắt Lê Nguyên dần biến mất, hốc mắt cậu
ửng đỏ, nhưng cậu vẫn siết chặt tay cố nén không rơi nước mắt: “Chuyện từ ba
năm trước mà đến tận bây giờ ta mới biết, sao bọn họ dám hành động như thế, sao
bọn họ dám chứ!”
Cậu còn tưởng dù mẫu hậu không được sủng ái thì có hoàng
huynh nên cũng không đến mức quá khó khăn, chỉ cần họ sống yên ổn, cậu có ở Nam
quốc cả đời cũng không sao.
“Sao năm đó em lại đồng ý gả đến Nam quốc?” Lâm Túc tiến
lên ôm lấy cậu: “Em là con út, là dòng chính của Lê quốc, nếu em không đồng ý
thì không có ai dám ép đưa em đi hoà thân cả.”
“Đức phi thủ đoạn nham hiểm, hành động không chút sơ hở,
mẫu hậu tính tình ngay thẳng, hoàn toàn không hiểu được những âm mưu quỷ kế
kia. Bọn họ dùng mạng sống của mẫu hậu để uy hiếp ta, lại còn hợp tác với Nam
quốc. Hoàng đế Nam quốc nói dối nhất định phải hoà thân với dòng chính của
hoàng thất sinh ngày mười hai tháng chạp để xung hỷ mới có thể đảm bảo thiên hạ
thái bình, mượn ý trời, còn cố chấp muốn đón dâu, ta vì mẫu hậu nên mới đồng ý,
không thể không nghe theo.” Lê Nguyên nói: “Mà phụ hoàng còn muốn dựa vào ta để
khống chế triều chính của Nam quốc.”
Khi đó cậu chỉ mới mười hai tuổi, dù có thông minh đến
mấy cũng không có khả năng giải quyết những thủ đoạn nham hiểm kia. Hoàng huynh
bị người khác hãm hại, liên tiếp mắc sai lầm, bị Hoàng thượng ghét bỏ, cậu chỉ
có thể thoả hiệp.
Cậu ở Nam quốc nhưng vẫn chú ý đến chuyện ở Lê quốc,
nhưng không ngờ huynh tẩu gặp chuyện cậu lại là người cuối cùng trong thiên hạ
được biết.
“Em có muốn trả thù không?” Lâm Túc hỏi cậu.
Lê Nguyên ôm chặt lấy eo hắn, nắm lấy vạt áo hắn nói:
“Muốn! Bọn họ dám lừa ta thì cũng nên chuẩn bị tâm lý bị trả thù khi chân tướng
được vạch trần.”
Cậu không thể tha thứ cho những người đó, dù cậu có đang
ở hoàng cung Nam quốc, nhưng nếu biết chuyện này, chắc chắn cậu cũng sẽ liều
mạng khiến những người kia phải hối hận.
“Thật ra không phải bọn họ lừa gạt em, em ở nơi tha hương
một thân một mình, bọn họ hoàn toàn không sợ.” Lâm Túc vuốt tóc cậu nói: “Người
lừa gạt em là mẫu hậu của em, bà ấy sợ sau khi em biết chuyện này sẽ bất chấp
tất cả, không quan tâm đến mạng sống của mình để đi trả thù. Đúng là có thù
phải trả, còn phải đích thân trả thù, nhưng cũng không nhất thiết phải để tâm
đến những người đó, người mà em thật sự để tâm là mẫu hậu và đứa cháu ba tu� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.