Rõ ràng là Lê Hoàng hậu rất ngạc nhiên, nếu bà ấy sinh ra
nữ nhi thì đương nhiên Tề Đế là sự lựa chọn tốt nhất cho vị trí trượng phu, dù
sao nữ nhân cũng sẽ bị nhốt ở trong nhà cả đời, đều phải sống qua ngày dựa vào
sự cưng chiều của nam nhân và vinh quang của nhà mẹ đẻ, ở hoàng cung hay ở nhà
quan cũng không quá khác nhau.
Nhưng Nguyên Nhi của bà ấy vốn là người thừa kế ngai vàng
cực kỳ thông minh… mà hiện tại Lê quốc đang nguy khốn, người trong hoàng thất
đều bị giam, có lẽ còn không tự do và vẻ vang bằng làm Hoàng hậu ở trong cung.
Lê Hoàng hậu không phải một người không hiểu thế đời, chỉ
là khó tránh khỏi đau lòng.
Lúc trước ở nước cũ, sống trong hoàng cung, dù có đau
lòng thì ngoài mặt vẫn phải tươi cười, bây giờ cách xa nước cũ càng không thể
để chuyện này khiến Tân đế cảm thấy không vui.
Lê Hoàng hậu hít sâu một hơi rồi cười nói: “Không ngờ
Nguyên Nhi lại tìm được người tâm đầu ý hợp rồi.’
Lê Nguyên nhìn cảm xúc thay đổi trên khuôn mặt bà ấy,
biết có lẽ bà ấy không tin chân tình ở chốn hoàng cung, dù sao lúc đầu khi gặp
Lâm Túc, bản thân cậu cũng không tin.
Nhưng lâu ngày thấy rõ lòng người, chỉ cần Lâm Túc vẫn
trước sau như một thì mẫu hậu sẽ yên tâm thôi.
Lâm Túc tiến lên khoác lên vai Lê Nguyên nói: “Nơi này
gió to, không hợp để nói chuyện quá lâu, Nguyên Nhi và mẫu hậu trở về thu xếp
đã rồi nói chuyện tiếp.”
Lê Hoàng hậu gọi tên mụ của Lê Nguyên mang theo sự dịu
dàng của người mẹ, nhưng Lâm Túc gọi cậu, Lê Nguyên cứ thấy có thêm cảm giác gì
đó, nhưng lúc này cũng không tiện phản bác, chỉ có thể ngoan ngoãn đi theo hắn.
Mọi người thu xếp ổn thỏa, Lê Nguyên lại nhớ đến cháu của
mình, cậu vội hỏi: “Sao không thấy Sâm Nhi đâu thế ạ?”
Trưởng tôn Lê Sâm của Lê quốc năm nay vừa tròn ba tuổi.
Lê Hoàng hậu thoáng ủ rũ, sau đó nói: “Tiểu Bảo rời khỏi
quê hương, có lẽ là không quen với môi trường sống mới nên bị bệnh, bây giờ
đang uống thuốc nghỉ ngơi.”
Thời đại này một trận sốt cao cũng có thể lấy mạng người,
Lâm Túc nhìn về phía Lữ Ninh, Lữ Ninh vội vàng bẩm báo: “Tiểu điện hạ ở Lê quốc
vẫn rất khoẻ mạnh, nhưng vừa đến Tề quốc đã bắt đầu nôn và tiêu chảy, ăn uống
không ngon, đã phái đại phu đi khám và kê đơn thuốc rồi, chắc sẽ khoẻ lại nhanh
thôi.”
Trẻ con bị bệnh nguy hiểm hơn người trưởng thành, rõ ràng
Lê Nguyên hơi lo lắng, cậu ngẩng đầu nói: “Bệ hạ, ta muốn đi xem thằng bé thế
nào.”
“Ta đi với em.” Đương nhiên là Lâm Túc sẽ đồng ý.
Ngoài chuyện Lê Sâm bị bệnh, những chuyện khác Lữ Ninh
đều thu xếp rất ổn thoả, ít nhất nơi phụ nữ và trẻ con ở thoải mái hơn chỗ của
đám nam nhân thô kệch nhiều, còn có cả tỳ nữ hầu hạ.
“Tổ mẫu… Tổ mẫu… Bảo Nhi muốn… tổ mẫu…” Vừa đi vào nhà đã
nghe thấy tiếng khóc lóc cầu xin yếu ớt, rõ ràng vẫn đang khó chịu, nhưng lại
không dám khóc to.
“Ngoan, lát nữa tổ mẫu sẽ về, Bảo Nhi ngoan nhé…” Rõ ràng
tỳ nữ hơi luống cuống chân tay, chứ không phải cố ý thờ ơ.
Nhóm người đi vào, tỳ nữ nhìn thấy Lê Hoàng hậu thì lập
tức thở phào nhẹ nhõm: “Phu nhân, người quay lại rồi, tiểu thiếu gia đang khóc
đòi người đây.”
Lữ Ninh chiêu mộ tỳ nữ, đương nhiên sẽ không cho họ biết
thân phận của Lê Hoàng hậu và Lê Sâm, chỉ nói đó là một vị phu nhân thôi.
“Tổ mẫu…” Đứa bé nằm trên giường rất gầy, sắc mặt tiều
tuỵ, gò má cũng hơi hóp lại, đôi mắt vốn tròn to này càng có vẻ to hơn, đáng
thương khiến người ta đau lòng.
Lê Hoàng hậu vô cùng thương xót, bà ấy bước tới ôm lấy
đứa trẻ, thuần thục vỗ lưng cậu bé: “Tổ mẫu về rồi, tổ mẫu về rồi đây, Bảo Nhi
không sao rồi.”
Đứa trẻ nhỏ nhắn kia trông có vẻ bế lên rất nhẹ, ngay cả
tiếng khóc cũng như mèo con: “Tổ mẫu… Bảo Nhi đau…”
“Đau ở đâu? Để tổ mẫu gọi đại phu đến khám được không?”
Lê Hoàng hậu kiên nhẫn dỗ dành.
Lê Nguyên lần đầu gặp cháu đã cảm thấy thân thiết, nhưng
rõ ràng đứa bé này không khoẻ mạnh như những đứa trẻ bình thường, càng khiến
người ta vô cùng đau lòng, cậu tiến lên nói: “Mẫu hậu, sao Sâm Nhi lại thế
này?”
Cậu bé ngẩng đầu lên mở mắt ra nhìn cậu, sau đó hai mắt
sáng rực lên: “Cha, cha…”
Lê Hoàng hậu còn chưa trả lời đã nghe thấy tiếng gọi này,
cả bà ấy và Lê Nguyên đều sững sờ: “Bảo Nhi, đây là…” Hoàng thúc.
Nhưng bà ấy còn chưa nói xong đã bị Lê Nguyên ngắt lời:
“Là cha đây, Bảo Nhi, là cha đây.”
“Cha…” Lê Sâm nhỏ giọng gọi, sau đó duỗi tay đòi bế.
Lê Nguyên chưa từng ôm trẻ con, chỉ có thể cẩn thận ôm
lấy đứa trẻ, cảm nhận cơ thể gầy trơ xương trong lòng, cất lời: “Bảo Nhi ngoan,
Bảo Nhi ngoan, có cha ở đây rồi.”
“Dạ, cha về rồi.” Cánh tay Lê Sâm không có sức, nhưng vẫn
ôm chặt lấy Lê Nguyên không chịu buông, mãi đến khi tiếng khóc thút thít chậm
rãi dừng lại, nhịp thở dần ổn định, cuối cùng ngủ thiếp đi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.