Lê Nguyên hơi bất an, cô cô cũng nhìn thấy điều này, đợi
đến khi Lâm Túc đi xa, bà ấy thở dài nói: “Thái hậu, bây giờ phải làm sao đây?”
Lê Nguyên cầm rubik kia nói: “Hiện tại ngay cả bệ hạ cũng
phải nhượng bộ, chúng ta không còn cách nào khác cả.”
Cô cô nhìn rubik kia nói: “Nô tỳ không nói những gì Thái
hậu gặp, mà là nếu người thật sự tâm đầu ý hợp với Khải Thần Đế bệ hạ thì vẫn
tốt hơn bị nhốt ở nơi này.”
Người kia anh tuấn, có thủ đoạn bản lĩnh, nếu Thái hậu
thật sự gả đi thì vẫn tốt hơn cuộc sống goá bụa này nhiều.
“Năm xưa phụ hoàng cũng đối xử rất tốt với mẫu hậu, nhưng
không phải sau đó cũng bị mỹ nhân mà mẫu tử Đức phi dâng lên quyến rũ, cả ngày
chìm đắm trong tửu sắc hay sao. Nguyên Hoà Đế và Hoàng hậu trông có vẻ như phu
thê tình thâm, nhưng thật ra vẫn sẽ có tam cung lục viện, lúc ham mê sắc đẹp
còn quên cả thể diện của quốc gia.” Lê Nguyên chơi đùa với rubik, sau đó đặt
xuống bàn nói: “Thứ đầu tiên hắn vừa ý đương nhiên cũng là vẻ ngoài này của ta,
đổi một thân phận, một hoàng cung khác, thật ra thì cũng chẳng khác nhau là
mấy.”
Hiện tại cậu chỉ mong nếu người nọ thật sự cảm thấy hứng
thú với mình thì cậu có thể gặp lại mẫu hậu một lần. Còn về Lê quốc, tuy là quê
hương, nhưng chưa chắc cậu có thể bảo vệ được nó.
“Có lắm lúc Thái hậu sống sáng suốt quá.” Cô cô thở dài
nói: “Con người đôi khi phải hồ đồ mới sống vui vẻ hơn được.”
“Tuy ta sáng suốt nhưng vẫn biết cách giả vờ ngu ngốc.”
Lê Nguyên chọc ngón tay vào rubik kia, sau đó cười khẽ.
Dù cậu không tin tưởng nam nhân kia, nhưng quá trình tiếp
xúc đúng là rất vui vẻ.
Chỉ cần sáng suốt, không đối đãi thật lòng, thật ra nói
chuyện thăm hỏi một lúc giống hôm nay cũng không sao cả.
Lâm Túc thừa dịp trời tối rời khỏi Thái Hoà cung, lúc hắn
đến chỉ có một thân một mình, nhưng lúc đi còn chưa được mấy mét đã có người
hầu tiếp ứng: “Bệ hạ yên tâm, đã cảnh cáo những người qua lại rồi, nếu dám nói
linh tinh thì sẽ xử tử hết.”
Tề quốc binh sĩ dũng mãnh, được đồn đại rằng giết người
không gớm tay, lời uy hiếp bọn họ nói ra thật sự như dao kề lên cổ, dù muốn nói
linh tinh cũng sẽ không tuỳ tiện lấy mạng mình ra làm trò đùa.
“Làm tốt lắm.” Lâm Túc khen ngợi.
“Thật ra bệ hạ không cần phải làm thế, người mà ngài muốn
đương nhiên Nam quốc chỉ có thể ngoan ngoãn dâng lên.” Thân vệ nói.
Dù là Thái hậu của bọn họ cũng thế thôi.
“Ngươi vẫn chưa thành hôn đúng không?” Lâm Túc hỏi.
Thân vệ cười ngượng ngùng: “Bẩm bệ hạ, phải ạ.”
“Thế thì đúng rồi, dưa ép hái không ngọt, phu thê hoà
thuận là phải cam tâm tình nguyện, nếu em ấy không đồng ý thì không cần thiết
phải huỷ hoại danh tiếng của em ấy.” Lâm Túc nói.
Thân vệ đi theo hắn đã lâu, nghe thấy thế thì nói: “Bệ hạ
thật sự là một quân tử.”
Một quân tử chân chính sẽ không sử dụng kế sách chia rẽ
ba nước, cũng sẽ không thích một Thái hậu goá chồng, nhưng nếu người bên cạnh
đã cho rằng hắn là quân tử thì cũng không vấn đề gì.
[Ký chủ, lúc trước ngài nói để ý một goá phụ là không có
đạo đức.] 06 cảm thấy lời nói còn văng vẳng bên tai, vậy mà giờ ký chủ của nó
đã đi trêu chọc người ta rồi.
Lâm Túc cười khẽ: [Ừm, thích lắm.]
06: […]
Khi một người đã không cần thể diện của mình nữa, người
đó sẽ vô địch thiên hạ.
Ngày hôm sau Lâm Túc lại tới Thái Hoà cung, lần này người
trong cung đều muốn vùi đầu xuống đất.
Hắn đến rất sớm, Lê Nguyên vừa thức dậy đang dùng bữa
sáng trong điện của mình, còn chưa mặc áo khoác ngoài, mũ miện cũng chưa đội,
lúc nhìn thấy Lâm Túc cậu lập tức trợn to mắt: “Sao bệ hạ lại đến sớm thế?”
“Thanh thuỷ xuất phù dung, thiên nhiên khứ điêu
sức*.” Lâm Túc ung dung ngồi xuống trước
bàn, đảo mắt nhìn thoáng qua Lê Nguyên: “May mà đến đúng lúc”.
(*: Hoa sen mọc từ đầm nước trong, đẹp tự nhiên không cần
tô điểm.)
“Cách nói chuyện của bệ hạ hôm nay thật sự rất giống một
kẻ lưu manh.” Lê Nguyên khoác áo khoác ngoài do cô cô vội vàng cầm đến, cất
lời: “Nếu ngài đã nói tìm hiểu nhau thì nên kính trọng ta.”
Lâm Túc bật cười: “Nếu ta không kính trọng em thì bây giờ
em đã ngồi ở đây rồi.”
Hắn vỗ lên bắp đùi mình một cái, thấy tiểu thiếu niên
nhìn mình như chim sợ cành cong, hắn càng thấy vui vẻ hơn.
Thiếu niên vốn nên có sức sống, chứ bình tĩnh chững chạc
như bà lão năm mươi tuổi thế này thì nhàm chán lắm.
Lê Nguyên nhìn vào mặt hắn, trên đó không chứa đựng chút cợt
nhả nào mà chỉ có vẻ đăm chiêu, nhưng cậu càng cảm thấy tức giận hơn, rõ ràng
người này là đến để trêu người ta.
“Thôi, dùng bữa sáng trước đã, đừng để nguội ảnh hưởng
đến dạ dày.” Lâm Túc dừng lại, cùng cậu dùng bữa.
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.