“Nếu chiếm được thượng nguồn của Nam quốc thì tốc độ hành
quân sẽ nhanh hơn không chỉ một lần.” Quỷ Kiến Sầu nói.
Tên gốc của hắn ta là Trương Bằng, bây giờ mặc đồ Tướng
quân, dù vẫn mang theo sự dũng mãnh và lưu manh trước đây, nhưng cũng không còn
gặp phải chuyện gì cũng đòi đánh đòi giết như trước kia nữa. Dù sao Lâm Túc bảo
hắn ta học binh thư cũng không phải chỉ để chơi.
“Đúng thế.” Lâm Túc cười nói: “Mọi người nghĩ sao?”
“Bệ hạ sáng suốt, chúng thần xin nghe theo lệnh bệ hạ.”
Mấy vị tướng đồng loạt chắp tay nói.
Vào lúc Tiêu quốc đề phòng, Lương quốc thì ngang nhiên
chiếm đoạt cửa hàng của Lâm Túc, biên giới phía Nam Bắc của Lương quốc xuất
hiện một nhóm mấy chục nghìn kỵ binh, xông lên liều mạng tấn công trên bình
nguyên rộng lớn của Lương quốc, tốc độ hành quân cực nhanh.
Tin chiến sự của hai bên biến đổi mỗi ngày, khiến các
nước khác đều khiếp sợ không thôi.
“Không ngờ mục tiêu của hắn lại là Lương quốc!” Nguyên
Hoà Đế ghì mạnh bút mực trong tay.
Tuy Thịnh Nguyên Đế của Lê quốc vẫn luôn hồ đồ, đam mê
hưởng lạc, nhưng chuyện lớn có thể khiến quốc gia diệt vong thế này vẫn khiến
ông ta tỉnh táo lại từ trong an nhàn.
Nhưng ở thời đại này dù có ra roi thúc ngựa thì tin tức
cũng phải mất mấy ngày mới đến, mà mỗi lần tin tức truyền tới cũng đủ để khiến
các Hoàng đế vốn không quan tâm đến đất nước cảm thấy nguy hiểm.
Mà kẻ đứng mũi chịu sào chính là Lương quốc, Lương Đế nổi
trận lôi đình, phái binh tiếp viện, nhưng mỗi lần tin tức chiến sự truyền tới
đều là thất bại, chiến tướng phái ra cũng đều là những người có kinh nghiệm
trên chiến trường, nhưng nghe đồn đã bị Hoàng đế Tề quốc kia bắn rơi xuống ngựa
chỉ bằng một thương, bị bắt ngay tại chỗ, ngay cả khả năng đánh trả cũng không
có.
Kỵ binh hành quân rất nhanh, lương thực ban đầu cũng
không đủ cung cấp, nhưng Lâm Túc có rất nhiều cửa hàng trong lãnh thổ Lương
quốc, hơn nữa nơi binh tướng của hắn đi qua cũng chưa từng quấy nhiễu dân
chúng, tốc độ điều động lương thực từ xung quanh hoàn toàn có thể kịp với tốc
độ hành quân.
Kể cả cổng thành đóng chặt, có đổ dầu lên trên, nhưng
cũng không thể ngăn cản những nội ứng đều là cao thủ trong thành. Chưa đến nửa
tháng đã có ba mươi toà thành bị công phạt, chẳng mấy chốc đã sắp tấn công đến
quốc đô của Lương quốc.
Lương Đế gửi tin tức cầu viện đến ba nước, nói rõ môi hở
răng lạnh, nếu Lương quốc thất thủ thì chắc chắn ba nước khác cũng sẽ nối gót
theo sau.
Thư cầu cứu được gửi đi, đương nhiên các nước càng thấy
nguy hiểm hơn, dù sao Lương quốc cũng nói rất có lý, trong triều đình các nước
bắt đầu tranh luận không ngừng.
“Bệ hạ nên phái người tiếp viện, nếu không quốc gia sẽ
lâm nguy.”
“Nhưng hiện tại rõ ràng Hoàng đế Tề quốc kia không xâm
phạm đến chúng ta, chúng ta tuỳ tiện giúp đỡ e rằng sẽ tự chuốc họa vào thân.”
“Đúng thế, trước mắt Lương quốc không thể phòng thủ, nếu
chúng ta chủ động tấn công thì người tiếp theo sẽ chính là chúng ta.”
…
“Lương quốc nằm ở thượng nguồn, nếu hành quân thì Nam
quốc sẽ đứng mũi chịu sào, huống hồ trong nước hiện tại cũng không đủ binh lực,
nếu còn tổn thất thêm nữa e rằng sẽ mất nhiều hơn được.”
“Xin bệ hạ phái binh cùng chung kẻ địch với Lương quốc,
nếu không sẽ là ngồi chờ chết đó ạ.”
“…”
Nguyên Hoà Đế vừa lên ngôi, đang trong giai đoạn hiếu
chiến, muốn thể hiện bản lĩnh, nhưng không ngờ thương nhân quên triệu kiến
trước đây lại có thực lực thâu tóm thiên hạ.
“Bệ hạ, nếu Tề quốc xâm chiếm Lương quốc thì Lương quốc
hiện tại chính là Nam quốc sau này đấy ạ.”
“Bây giờ mà tuỳ tiện đóng cửa hàng của Tề quốc, e rằng
hắn còn chưa chịu tổn thất thì vấn đề lương thực trong Thịnh Kinh đã khó giải
quyết rồi.”
“Rõ ràng hắn đã lên kế hoạch từ lâu, dùng thân phận
thương nhân để che giấu dã tâm của mình.”
Nguyên Hoà Đế rất hối hận vì yến tiệc ngày đó đã kiêu
căng không gặp Lâm Túc một lần, nếu gặp chắc chắn có thể nhìn ra người này
không tầm thường, cũng tiện ra quyết định từ sớm, để hắn không thể ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.