…
Khang Bách Ngọc có dung mạo xinh đẹp tuyệt trần, nhưng
tính cách lại cứng rắn, từ nhỏ trưởng thành ở biên giới, còn có võ nghệ cao
cường. Trong mạch thế giới ban đầu khi bị Nguyên Hoà Đế áp bức đến mức độ khủng
khiếp nhất, thậm chí y còn có ý định ép vua thoái vị, nhưng vì lo ngại phụ mẫu
và thân tộc, sợ mình làm họ bị liên lụy nên cuối cùng đành cởi áo giáp, mặc áo
gấm tiến vào hoàng cung, trở thành một thành viên trong hậu cung của Nguyên Hoà
Đế.
Có lẽ Khang Bách Ngọc không có sự trung thành đến mức cao
nhất là trung quân ái quốc của thời đại này, nhưng Lâm Túc lại rất thích y.
Quân thánh thần hiền, muốn hạ thần trung thành thì đương nhiên người làm quân
vương phải tài đức sáng suốt. Nếu bất nhân bất nghĩa, chỉ lo cho ham muốn cá
nhân mà quên làm gương cho dân chúng trong thiên hạ, thì sau này bị lật đổ cũng
chỉ có thể trách bản thân ngu ngốc vô dụng thôi.
Nguyên Hoà Đế ban thưởng cho phủ Khang Quốc công, người
sáng suốt đương nhiên đều hiểu ý đồ của hắn ta, còn người không biết chuyện thì
chỉ cảm thấy Khang Quốc công này được bệ hạ ân sủng, sớm muộn gì cũng phất lên
như diều gặp gió.
Mỗi khi có người đến chúc mừng, không khí trong phủ Khang
Quốc công lại càng thêm u ám.
Nguyên Hoà Đế ở trong cung cũng nóng lòng, hắn ta chưa
từng thích một người như thế, đó là một người không thể được bồi dưỡng ra ở
Thịnh Kinh, nếu để y rời đi lập gia đình, tiêu dao vui sướng với nữ nhân khác,
ngay cả người mình yêu cũng không thể có được, thì hắn ta làm Hoàng đế để làm
gì nữa.
Cho nên dù biết sẽ đắc tội một vài thần tử, nhưng chỉ cần
cưới được người mà mình yêu quý cả đời, phải trả giá thế nào cũng đáng.
“Bách Ngọc có thích quà trẫm tặng không?” Nguyên Hoà Đế
hỏi.
Tổng quản cười nói: “Nghe nói lúc nghênh đón, Khang Quốc
công và phu nhân cứ cười mãi, chắc chắn là vui lắm ạ.”
“Thế thì tốt, nhưng Bách Ngọc không muốn huỷ bỏ hôn ước
với Lộ Diêu, y thật sự muốn cưới vợ sao?” Nói đến đây, trong lòng Nguyên Hoà Đế
cũng không vui, hắn ta ra tay từ phủ Bắc Trác Vương, đương nhiên là muốn phủ
Khang Quốc công có đường lui, nhưng không ngờ cuối cùng người kia lại có vẻ
không thích lắm.
“Việc này…” Tổng quản không biết phải nói sao, ép người
ta phải hủy hôn sự vốn là chuyện không tốt, huống hồ Quận chúa cũng chỉ giả vờ
bệnh, một khi gả đi thì lời nói dối sẽ bị vạch trần, bệ hạ cũng không thể được
như ý.
Nhưng hắn ta là Hoàng đế, trừ khi hắn ta đổi ý, nếu không
bề tôi cũng không thể thay đổi được hành động của hắn ta.
“Xem ra giờ chỉ có thể khiến Bắc Trác Vương từ chối
thôi.” Nguyên Hoà Đế nói với vẻ đăm chiêu.
Phủ Khang Quốc công không ngại thê tử chưa cưới bị bệnh
nguy kịch, nhưng Bắc Trác Vương lại tiếp tục từ chối lần nữa, đến tận phủ xin
lỗi.
Bắc Trác Vương sinh ra ở Kinh Thành, không tranh với đời,
tuy không quá có thực quyền nhưng thân phận địa vị vẫn có, ông ta vừa vào phủ
đã quỳ xuống với vợ chồng Khang Quốc công: “Mong công gia tha cho phủ Bắc Trác
Vương bọn ta, không phải bọn ta không muốn liên hôn với phủ Khang Quốc công, mà
là Hoàng thượng nhất định muốn như thế, bây giờ Lộ Diêu chỉ bị bệnh thôi, nếu
còn không được, e rằng con bé thật sự phải vào phần mộ tổ tiên của phủ Khang
Quốc công mất!!!”
Ông ta khóc lóc kể lể, rõ ràng là lo lắng cho ái nữ.
Vợ chồng Khang Quốc công vội vàng đỡ ông ta dậy: “Vương
gia, bọn ta không thể nhận lễ lớn thế này đâu, không phải bọn ta muốn làm khó…”
Chỉ là họ cũng xót cho nhi tử, ai ngờ bệ hạ lại tuyệt
tình như thế.
Khang Bách Ngọc vội vã chạy tới, nhưng y lại đứng bên
ngoài, sống lưng vẫn luôn thẳng tắp cũng vì sợ hãi mà hơi rũ xuống: “Phụ thân,
mẫu thân, từ hôn đi ạ, phủ Khang Quốc công ta có được long ân của bệ hạ, đừng
khiến những người khác dính líu vào.”
Hôn ước là do phụ mẫu chọn, Lộ Diêu là quý nữ danh môn
trong Kinh Thành, Khang Bách Ngọc cũng từng nhìn thấy nàng từ xa, cảm thấy nàng
là một người nhã nhặn dịu dàng, sau khi cưới mà hoà thuận với nhau được thì
cũng rất tố. Nhưng hiện tại chưa thành hôn, nếu làm ảnh hưởng đến tính mạng của
nàng thì lại thành làm hại người ta rồi.
Ba người ở trong phòng đều khựng lại, Khang Bách Ngọc đã
quyết định, phụ mẫu cũng sẽ không làm trái lời y, chuyện từ hôn đã xong, Bắc
Trác Vương vội vã rời đi, nhưng rõ ràng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đợi đến khi trong phòng yên tĩnh lại, Khang phu nhân thở
dài một hơi: “Bách Ngọc, một khi từ hôn thì không còn gì che chở nữa đâu.”
Hoàng đế muốn đón người vào cung, mà người này không có
hôn ước thì cũng không còn lý do ngăn cản nữa.
“Con biết ạ.” Trong lòng Khang Bách Ngọc vừa thấy buồn
cười vừa thấy hiu quạnh, người làm quân vương mà lại dám ngang nhiên ép người
khác từ hôn, có khác gì kẻ lưu manh bắt cóc dân nữ trên đường lúc ban ngày ban
mặt đâu.
Quân vương hồ đồ muốn chặn ngang ý chí to lớn của y, thật
sự vô cùng ghê tởm!
Phủ Khang Quốc công trở nên buồn rầu u ám, lúc đầy tờ đi
ngang qua đều nói chuyện nhỏ nhẹ, không dám tạo ra bất cứ âm thanh làm phiền
nào.
Nếu người ngoài biết được trạng thái hiện tại sẽ chỉ cảm
thấy Khang Bách Ngọc thâm tình, chứ không nghĩ đến vấn đề gì khác.
Chuyện từ hôn đã chắc chắn, lúc nhận được tin, Nguyên Hoà
Đế lập tức đứng phắt dậy từ trước bàn: “Thật à?”
“Đương nhiên là thật ạ, phủ Bắc Trác Vương đã trả sính lễ
về rồi, hai nhà công khai huỷ hôn.” Tổng quản cười nói: “Chúc mừng bệ hạ.”
“Chúc mừng à? Vẫn nên đợi người vào cung rồi hẵng nói,
với tính cách của y, e rằng muốn y đi vào còn phải mất chút công sức. Y thích
cung tên, đã tặng quà đi chưa?”
“Nô tài đã tặng cung tên tốt mà bệ hạ mới nhận được đi
rồi, cũng để Khang Tướng quân biết tấm lòng của bệ hạ.” Tổng quản cười vui vẻ
nói.
“Thế thì tốt.” Ngu ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.