“Mọi người không cần phải căng thẳng, nếu tôi muốn mưu
hại mọi người thì trong một tháng qua kiểu gì cũng có cơ hội, sẽ không ngốc đến
mức thả mọi người đi rồi mới ra tay đâu.” Lâm Túc nhún vai xòe tay, tỏ ý mình vô
hại, nhưng tiếc là bốn người có mặt ở đó đều cảm thấy anh đang giả heo ăn thịt
hổ.
Dù sao thì thời gian nhiệm vụ cũng đã hết, nhưng đến
Đường mà còn không giết được anh.
Nhưng anh nói cũng có lý.
Lúc ba người họ bị nhốt trong nhà giam, dùng bừa một thủ
đoạn bất kỳ là có thể giết chết họ ngay, đúng là không cần phải thả ra rồi mới
hành động, người bình thường đâu có ai lại khùng đến mức đó.
Tung cầm lấy điếu thuốc trên bàn, châm lửa, hít sâu một
hơi rồi thở dài nói: “Vậy các anh nghĩ anh ta là người bình thường chắc?”
Hồi đáp lại với vẻ mặt thẫn thờ: “Thế anh còn cách nào
khác hả?”
Họ nhận ra dường như mình không thể làm gì khác thật, sau
khi được người hầu đưa đi tắm rửa thay quần áo xong, họ khoác lên mình bộ đồ
giống như đi dự tiệc bước vào phòng ăn sang trọng kia.
Những món ngon trên bàn tỏa ra mùi thơm nức mũi, cùng với
đó là chai rượu vang vừa mới mở, giây phút nắp chai rượu được khui ra thật sự
khiến người ta vui vẻ hài lòng, chỉ là…
“Đường, anh có thấy thế này hơi giống bữa tối cuối cùng
không?” Ẩn cố bắt chuyện.
Sau đó liền nhận được câu phũ phàng của Đường: “Không.”
“Cắt...”
“Mọi người dùng bữa đi.” Lâm Túc giơ ly rượu lên, cười
nói.
Anh không có thói quen ăn không nói ngủ không tiếng, bởi
khi ăn cơm thường là lúc người ta có cảm giác hạnh phúc, trạng thái thoải mái
này sẽ làm giảm tâm lí đề phòng của con người xuống mức thấp nhất, hơn nữa cũng
có rất nhiều vụ làm ăn được đàm phán thành công trên bàn ăn.
Trong bữa ăn không thể thiếu những cuộc trò chuyện, trước
đó bốn người họ muốn đến giết anh, còn anh là đối tượng bị giết, nhưng bây giờ
tất cả lại ngồi chung một bàn nâng ly cười nói.
“Bốn người mà cũng không hoàn thành được nhiệm vụ, chuyến
này về chắc chắn chúng ta sẽ bị mắng cho mà xem.” Ẩn vừa cắt thịt bò bít tết
vừa phàn nàn: “Anh nói xem thân thủ anh như vậy làm gì mà chẳng được, sao lại
cứ phải làm thương nhân, còn quay chúng tôi như chong chóng nữa, nhưng mà nếu
anh gia nhập Hủy Diệt thì cũng có thể được trọng dụng đấy.”
“Có cơ hội thì sẽ thử hợp tác.” Lâm Túc cười hỏi: “Đường,
cậu thấy thế nào?”
Đường không để ý đến anh, sau khi nhiệm vụ kết thúc hai
người họ sẽ chẳng còn dính líu đến nhau, trong mắt cậu, người này cũng chỉ là
một người còn sống trong danh sách của Hủy Diệt thôi.
“Tính anh ta thế đấy.” Ẩn khịa một câu: “Nguyên một tảng
băng lấy ra từ trong động băng.”
“Tôi lại thấy cậu ấy rất đáng yêu.” Lâm Túc cười nói:
“Bình thường cậu ấy có sở thích gì không?”
“Sở thích ư? Thích các loại vũ khí kiểu mới có tính
không?” Ẩn nói.
Tung đang ngậm thuốc lá thì ho khan: “Ẩn…”
Sở thích của sát thủ là điều không thể dễ dàng tiết lộ
cho người ngoài biết.
“Tôi biết điểm dừng mà.” Ẩn liếc anh ta: “Mấy sở thích
thú vui nho nhỏ thế này không khiến người ta cắn câu đâu.”
Lâm Túc dường như suy nghĩ gì đó, bèn vỗ tay một cái,
Abro lập tức đem đến một cây súng bắn tỉa đặt xuống bên cạnh anh. Lúc Lâm Túc
chạm tay vào nó, bốn người có mặt ở đó đều nhìn anh với ánh mắt đề phòng.
“Đừng căng thẳng, đây là món quà tôi tặng cho Đường.” Lâm
Túc đẩy cái khay qua: “Súng bắn tỉa số hiệu M96A1 mà tập đoàn chúng tôi mới
nghiên cứu chế tạo ra, tầm bắn xa hơn, không dùng loại đạn thông thường mà dùng
tia laser.”
Tia sáng biết tản ra, hơn nữa còn chịu ảnh hưởng của môi
trường và thời tiết, nhưng Ẩn lại bị vẻ ngoài của cây súng bắn tỉa kia hấp dẫn,
chỉ là loại súng này có rất nhiều khuyết điểm, cũng khiến cậu ta hơi mất hứng.
Đường lên tiếng: “Có gì khác so với súng laser trước đây
à?”
“Tầm bắn của cây súng này có thể lên tới năm dặm Anh.”
Lâm Túc cầm lên cây súng lên rồi ném cho Đường: “Cậu xem linh kiện của nó đi.”
Đường nhận lấy vũ khí, thao tác rồi nhắm chuẩn vào một
bức tường, lúc bóp cò súng, một lỗ kim để lại trên vách tường, không nhìn kỹ
thì sẽ rất khó phát hiện.
Tính theo ánh sáng mạnh như vậy, nếu là cận chiến thì đúng
là có thể giết người mà không một tiếng động.
Đường suy tư trong giây lát, sau đó nhắm chuẩn họng súng
vào chiếc đèn pha lê ở một góc trên trần nhà. Đèn pha lê có vô số bề mặt, Đường
nhắm chuẩn, lúc bóp cò đã sẵn sàng nhìn ánh sáng bị khúc xạ rồi, khi bắn ra
chùm laser bị khuếch tán, nhưng đến khi tiếp xúc với đèn pha lê thì bỗng dưng
hội tụ lại.
Cả chiếc đèn pha lê xinh đẹp chợt rơi ập xuống, vang lên
tiếng lanh lảnh trên sàn nhà.
Ba người kia còn đang hơi mất hứng thì bỗng thay đổi sắc
mặt, mọi người đều biết ánh sáng sẽ khúc xạ, vậy nên kể cả là súng laser do nội
bộ Hủy Diệt nghiên cứu ra thì mỗi khi cần dùng đến cũng đều không thể so được
với súng bắn tỉa thông thường. Nhưng trước vô số bề mặt khúc xạ, khẩu súng này
lại có sự khác biệt rất lớn so với súng laser thông thường.
“Sao mà làm được?” Đường đang nói đến khẩu súng laser
này.
“Bên trong có lắp hệ thống nhận diện thông minh, có khả
năng dựa theo sự dịch chuyển của mục tiêu mình nhắm vào để thay đổi hướng phát
ra của ánh sáng, cho đến khi tiếp xúc với mục tiêu thì sẽ hội tụ thành vũ khí
có tính sát thương cực lớn.” Lâm Túc mỉm cười giải thích: “Đường, cậu có hài
lòng với vũ khí này không?”
“Anh dễ dàng cho chúng tôi biết vậy à?” Hồi nhìn anh:
“Không sợ chúng tôi phá giải nó sao?”
“Cứ việc phá giải.” Lâm Túc có sự tự tin tuyệt đối về
phương diện này.
Mặc dù đây là thời đại Tinh Tế nhưng vẫn còn lâu mới giải
mã được bí mật của cây súng này.
Cho dù là thời đại nào chăng nữa, những thứ đi đầu trong
thời đại đều là thứ có giá trị nhất.
Hồi nghĩ đến nhà giam bằng điện mình từng không thể phá
giải được mà trầm ngâm, nếu người này có vô số công nghệ mà Hủy Diệt không thể
phá giải được thì vị thế của Hủy Diệt cũng sẽ dần mất đi.
“Đưa tôi xem thử.” Ẩn bắt đầu có hứng thú với cây súng
này, nhưng Đường lại đặt súng bên cạnh cậu, đè tay lên nó tỏ ý từ chối.
“Keo kiệt, có tin tôi tiết lộ thêm vài bí mật của anh cho
anh ta biết không.” Ẩn nói.
Đường liếc xéo cậu ta, Ẩn lúng túng ngậm miệng, chuyển
sang nói với Lâm Túc: “Bá tước Carl, chúng ta cùng một phe mà, sao anh lại nhất
bên trọng nhất bên khinh, chỉ tặng cho mỗi mình anh ta thế?”
“Không phải là nhất bên trọng nhất bên khinh.” Lâm Túc
điềm tĩnh nói: “Chỉ là tôi đang theo đuổi cậu ấy thôi.”
“Phụt!” Tung đang ngồi bên thưởng thức rượu vang thì lập
tức phun ra.
Ba người kia còn đang sững sờ, Ẩn bèn che đồ ăn của mình
lại theo phản xạ: “Tung, anh bẩn quá, dính đầy nước bọt rồi ăn thế nào được
nữa.”
“Anh có nỗi khổ gì à?” Hồi nghiêm túc hỏi.
Mặt Ẩn cũng tỏ ra hết sức khó hiểu, chỉ vào Đường: “Tên
này khó chiều lắm đấy, đừng thấy anh ta dứt khoát lúc giết người mà nhầm, ngày
thường anh ta kỹ tính lắm, chỉ có mỗi cái đầu thôi mà lần nào cũng gội với
dưỡng lâu ơi là lâu...”
“Chỗ tôi mới nghiên cứu ra tinh chất dưỡng tóc, không có
mùi hương, có thể ngăn chặn các loại ô nhiễm ánh sáng.” Lâm Túc nhìn sang
Đường: “Tôi tặng cậu nhé?”
Đường hơi liếc mắt, mái tóc dài buông xuống tự nhiên,
mượt mà như lụa.
Một mái tóc đẹp thế này, dù là được trời ban thì cũng cần
phải chăm sóc thường xuyên mới có hiệu quả như bây giờ.
“Tôi mua.” Đường nói.
“Chẳng lẽ tôi không đẹp bằng anh ta à?” Gương mặt như em
bé của Ẩn nhăn nhó, cậu ta cực kỳ không phục, sao không có ai tặng cậu ta loại
súng mới nhất hay tinh chất dưỡng tóc gì đó chứ.
Mẹ nó, ghen tị quá đi!
Suốt bữa cơm không xảy ra vấn đề gì, chỉ là sau khi ăn
uống no say, lúc rời đi Ẩn có nhắc nhở một câu: “Mặc dù lần này anh không sao,
nhưng nếu người thuê sát thủ kia kéo dài thời hạn thì vẫn sẽ có người khác đến
thôi, anh có thể tránh vô số lần, nhưng chúng tôi chỉ cần trúng mục tiêu một
lần là đủ.”
Lúc này trong đôi mắt trông có vẻ hiền lành của cậu ta
tràn đầy sát khí âm u, nhưng ngay sau đó cậu ta lại biến thành một cậu nhóc vô
hại: “Câu này là tôi nói thay Đường đó, nhỉ.”
Đường đạp một cái vào mông cậu ta, lập tức khiến cậu ta
lộn nhào ra ngoài cửa sổ.
Tuy nhiên vài giây sau đã nghe thấy tiếng thở hổn hển của
thiếu niên truyền lên từ phía dưới: “Đường, tôi muốn quyết đấu với anh, anh
tính mưu hại đồng đội đấy à.”
< ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.