Lâm Túc thấy hơi hứng thú, nhưng anh vẫn chưa tới mức vì chút hứng thú này mà phá hoại nhân duyên vốn định sẵn của Trình Kỳ. Anh chuyển mắt nhìn về hướng người vẫn đang tràn ngập hứng thú nhìn anh, bất ngờ có cảm giác như gặp được đồng loại từ trong ánh mắt đó.

Dựa theo ghi chép về thế giới ban đầu, Hoàng đế Tần Việt có năng lực xuất chúng, nhưng thủ đoạn cũng không thiếu, trong tuyến tình tiết của thế giới gốc, vì tranh đoạt hoàng vị mà Tần Việt dùng không ít thủ đoạn, khổ nhục kế kiểu gì cũng có thể dùng được. Nhưng rất đáng tiếc, bản thân Trình Kỳ càng thích kiểu người như Nguyên soái hơn, theo lời cậu ấy thì người này quá đào hoa, cảm thấy không đáng tin lắm.

Một cậu trai thẳng giờ đã cong vòng như thước dẻo, nhưng dù sao cũng từng là trai thẳng, dù cậu ấy có đẹp tới đâu thì bản chất vẫn là trai thẳng không sai được.

“Xem ra vị điện hạ này không có ý gì với Nguyên soái đại nhân rồi.” Tần Việt cười cười nhìn Lâm Túc, nói: “Tôi cảm thấy chúng ta hiểu lòng nhau là một chuyện rất quan trọng.”

Mặc dù bé đáng yêu rất đáng yêu, nhưng nếu có thể chinh phục được một người như thế này, vậy sẽ là một trong những việc đắc ý nhất đời làm Hoàng đế của anh ta.

Mặt mày Tần Việt không đến nỗi nào, người cao chân dài, năng lực lại xuất sắc, nhưng trong thế giới gốc, anh ta cũng không quá thật lòng với Trình Kỳ, không phải là không thích, chỉ là không sánh bằng quốc gia này thôi. Nếu Lâm Túc có hứng thú với anh ta, anh ta cũng không ngại thử một lần, nhưng tiếc là đối với Lâm Túc, vị Hoàng đế phong lưu này còn không bằng Khương Đường đang đứng bên cạnh ra vẻ trấn định, trên mặt lạnh lùng cao quý nhưng thật ra bàn tay giấu trong túi áo đang không ngừng vân vê gọng kính.

Hình như Khương Đường cũng ý thức được anh không có hứng thú lắm, bèn bỏ bàn tay đang cắm trong túi áo ra, nói: “Nếu điện hạ không thể quyết định được, vậy có thể tạm thời ở lại viện nuôi dưỡng người cá, tôi sẽ tiếp đãi chu đáo.”

Thái độ giải quyết việc chung này cũng không sai, nhưng những người cạnh tranh khác cũng không dễ thỏa hiệp gì.

“Mặc dù hoàn cảnh ở viện nuôi dưỡng người cá rất tốt, nhưng hai vị người cá điện hạ cần được tôn sùng hơn nữa.” Tần Việt cười nói.

Viện nuôi dưỡng cũng chỉ là viện nuôi dưỡng, so với những người có thân phận như Nguyên soái phu nhân hay Hoàng hậu thì thật sự không xứng tầm chút nào.

“Tôi cho rằng địa vị của họ vốn đã đủ tôn quý rồi.” Khương Đường cũng ngồi xuống bên cạnh, mặc dù đang nói chuyện với Hoàng đế Tần Việt, nhưng giọng điệu vẫn lạnh như băng không chút thay đổi.

Cậu không tôn sùng quyền lực, nhưng chỉ dựa vào thành quả nghiên cứu của cậu cũng đã đủ để nhân dân toàn Đế quốc phải kính ngưỡng, cậu cũng có tư cách này.

“Nhưng vấn đề đi lại phải giải quyết thế nào đây? Hai người cá điện hạ không thể bị nhốt ở đây mãi được, chuyện này sẽ gây ảnh hưởng đến cuộc sống sau này của họ.” Thanh niên tóc đen kiêu ngạo lúc trước nói.

Trước đó chưa thấy người cá anh ta còn cảm thấy chẳng có gì to tát, nhưng khi nhìn thấy người cá rồi, anh ta phát hiện mình thật sự sinh ra cảm giác muốn bảo vệ người cá.

Mặc dù tố chất cơ thể của người cá cực cao, nhưng cũng không thể để họ tự do đi lại bên ngoài, sức hấp dẫn của người cá đến từ biển sâu không chỉ giới hạn trong phạm vi Đế quốc mà còn lan rộng khắp các quốc gia khác, để họ tự do đi lại bên ngoài chẳng khác nào ném hai viên trân châu quý hiếm mấy đời ra giữa đường cái.

Một khi họ chỉ có một mình, chắc chắn sẽ gây ra thảm hoạ vạn người đổ xô ra đường, họ cần được người có chức quyền cao ban cho ký hiệu được bảo vệ mọi quyền.

“Căn cứ vào tiêu chuẩn đo lường lần này, tôi cũng là một trong số những ứng cử viên cho vị trí người bảo vệ, đợi trong viện nuôi dưỡng cũng không vấn đề gì.” Khương Đường bình tĩnh nói: “Hơn nữa quy tắc lần này là phải hoàn toàn tự nguyện, nếu ngay bây giờ đã mất kiên nhẫn, sao có thể khiến nhân dân Đế quốc tin tưởng rằng mọi người sẽ đối xử tốt với người cá? Vậy chi bằng loại ra khỏi danh sách ứng cử viên bây giờ luôn.”

Những người khác đều im lặng, Lâm Túc thấy nhìn bóng lưng thẳng tắp cùng vẻ mặt lạnh lùng như băng sương của Khương Đường thì nói: “Được, tôi ở lại đây.” Anh nhéo nhéo cánh tay mình, nghiêm túc nói: “Tôi cho rằng tôi có thể tự bảo vệ mình an toàn.”

Dáng vẻ nghiêm túc này thật sự đã đâm ngay tim vô số con tim thiếu nam, khiến họ tự trách mình không đem lại cảm giác an toàn cho người cá, phải để người cá điện hạ nghĩ rằng họ có thể tự bảo vệ mình.

“Điện hạ thật sự quá lương thiện, nhưng sao chúng tôi có thể để ngài dùng đôi tay trân quý của mình để tự bảo vệ mình được?”

“Đúng thế, nếu ngài không thể đưa ra quyết định, chúng tôi có thể tới sau, nhưng xin để chúng tôi dốc sức vì ngài.”

Trình Kỳ ở bên cạnh lom dom nói chen vào: “Tôi cũng ở lại được không?”

Cậu ấy luôn cảm thấy thế giới này có gì đó không được bình thường.

Lâm Túc nhìn về phía cậu ấy, Trình Kỳ chớp chớp mặt nói: “Không được sao?”

Anh em tốt, chúng ta đồng hành, ai hết ế trước người đó là…? Hình như có gì đó sai sai?

“Được, dù sao thì từ quá trình tiếp xúc sau này mới biết được ai tốt hơn, từ đó mới chọn được người bảo vệ tốt nhất.” Diệp Cảnh Phàm nói: “Bây giờ không thể quyết định thì cứ từ từ chọn lựa thôi.”

Nghe anh ấy nói thế, Trình Kỳ liền thở phào nhẹ nhõm, ánh mắt khi nhìn Diệp Cảnh Phàm cũng chứa đầy cảm kích.

Bọn họ là người theo đuổi, nhưng không thể ép người cá lập tức đưa ra quyết định được, Tần Việt cười nói: “Cũng đúng, vậy thì để xem sau này thế nào đi, nhưng nếu người cá điện hạ muốn đi đâu xin hãy xin phép trước, lúc nào chúng tôi cũng đều sẵn sàng phái một người bảo vệ đi cùng điện hạ, để điện hạ không phải lo lắng về vấn đề an toàn khi ra ngoài.”

Nghe họ nói như thế khiến Trình Kỳ có cảm giác như thế giới này cực kỳ nguy hiểm vậy.

Cứ như thế, hai người cá đều ở lại viện nuôi dưỡng người cá.

Phòng hai người nghỉ ngơi tạm thời được cải tạo lại lần nữa, nhưng lần này hai người không cần phải ở chung một gian phòng lớn bằng sân bóng nữa, mà là mỗi người một phòng.

“Đây chính là cảm giác mỗi sớm thức dậy giữa trên chiếc giường rộng mười nghìn mét vuông đúng không.” Trình Kỳ thốt lên tiếng cảm thán từ tận đáy lòng.

Thật ra cậu ấy vốn là một người rất lạc quan, sau khi ở đây được hai ngày, phát hiện nơi này an toàn liền bắt đầu hứng khỏi tìm hiểu thế giới này, không những phát hiện được kho tàng các loại trò chơi trên mạng, mà còn phát hiện ra sự tồn tại của cơ giáp.

Khi một đứa con trai đã mê chơi game, cả đối tượng mập mờ cũng bị quẳng sang một bên, huống chi là anh em.

Nhóm người theo đuổi cũng không phải ngày nào cũng tới, bọn họ quyền cao chức trọng, cũng có nghĩa là phải gánh vác nhiều trách nhiệm xã hội hơn, không thể lúc nào cũng rảnh rỗi tới mỗi ngày.

Nhưng ngày nào cũng có thể nhìn thấy Khương Đường, hình như gần đây cậu đang bắt đầu một đề tài nghiên cứu mới, cần phải nghiên cứu quy luật làm việc và nghỉ ngơi cùng một vài đặc tính sinh lý của người cá đến từ biển sâu.

Lâm Túc thấy không sao cả, nhưng còn Trình Kỳ, sau khi phát hiện khi đối mặt với hành động đánh giá và ghi chép nghiêm túc của Khương Đường khiến cậu ấy thấy hơi mất tự nhiên thì liền dứt khoát chuồn mất.

Trong thế giới gốc, khi vừa tới thế giới này, Trình Kỳ không có Lâm Túc làm bạn nên cậu ấy còn thận trọng hơn bây giờ nhiều, ban đầu cũng không tiếp nhận người bảo vệ gì đó, thậm chí còn tự đặt mình vào trạng thái cẩn thận đề phòng mọi vật, đương nhiên sẽ không hiểu biết gì về những kỹ thuật tiên tiến của thời đại này, cũng dẫn tới việc cậu ấy thấy tẻ nhạt, chỉ có thể nói một vài câu với Khương Đường tính tình lạnh băng, ít nhất là có còn hơn không.

Nhưng tình huống bây giờ không còn như vậy nữa, có anh đại bên cạnh nên cậu ấy rất yên tâm, có game chơi thì lại càng thư thái, đến cả tiền nạp game cũng có người móc ví cho, cuộc sống vô cùng phù hợp với giấc mộng cả đời của một trạch nam.

“Ngày nào anh Khương cũng mặc một bộ quần áo sao?” Khương Đường đang đứng phân tích số liệu bên cạnh, Lâm Túc ngoi nửa người ra khỏi mặt nước, cả người ướt đẫm ghé người vào thành bể hỏi cậu.

Đuôi cá của anh cực kỳ dài, đuôi màu chàm cũng không u ám chút nào, xinh đẹp như bầu trời đêm đầy sao lấp lánh, khi vẫy đuôi trong nước trông cực kỳ hấp dẫn.

Trên người Lâm Túc mặc một bộ quần áo được chế tạo đặc biệt, dù đang ngâm mình trong nước cũng không dính vào người, vừa rời khỏi mặt nước liền khô ráo với tốc độ nhanh chóng, nhưng bởi vì quần áo quá mỏng nên cảm giác thân hình lúc ẩn lúc hiện càng thêm trí mạng.

Khương Đường vừa ngẩng đầu lên, cảnh này liền đập vào mắt, cậu đẩy đẩy mắt kính theo bản năng: “Không phải, chỉ giống kiểu dáng thôi, trong viện nuôi dưỡng, màu trắng sẽ dễ khiến người khác cảm thấy sạch sẽ, hơn nữa còn có thể nhanh chóng phát hiện ra vết bẩn, nó khiến anh không thoải mái sao?”

Cậu trả lời đâu ra đó, thái độ trả lời vừa lạnh nhạt vừa nghiêm túc, nhưng câu cuối cùng lại mang theo sự quan tâm đặc biệt của cậu.

“Cũng không phải, anh mặc đồ trắng rất đẹp, rất nổi bật đặc điểm nghề nghiệp.” Lâm Túc cười khen cậu.

Khương Đường gật đầu, cậu nhìn nhìn thời gian hiển thị trên máy tính photon, nói: “Điện hạ, chúng ta phải đi làm kiểm tra thường lệ rồi.”

Cậu vừa dứt lời, người cá vốn đang ghé mình vào thành bể lập tức đập đuôi, lặn sâu xuống nước không còn tăm hơi, Khương Đường đột nhiên không biết phải làm sao với bé cưng người cá.

Trước nay bé người cá không thích chích kim, uống thuốc thì phải giải quyết thế nào đây…?

Khương Đường mở máy tính photon lên tìm xem bản ghi chép, phải dỗ dành bé cưng người cá như thế nào, sau đó cậu nhìn mặt nước xanh biếc hơi gợn sóng, nói: “Điện hạ ngoan, ra đây ăn kẹo nào.”

Lâm Túc lặn dưới mặt nước tuỳ ý trở mình, nhưng không có ý ngoi lên, thầm nghĩ: [Tính tình thế này mà muốn theo đuổi được người cá chân chính, hầu như là không có chút hy vọng nào.]

Mặc dù bề ngoài vị Nguyên soái đại nhân kia trông có vẻ rất nghiêm túc, cứng nhắc, nhưng chắc chắn là một người thông minh, chỉ từ việc người ta dựa theo sở thích của Trình Kỳ tặng cho cậu ấy trang bị trò chơi cao cấp nhất là có thể thấy được rồi.

Mà hiển nhiên vị Viện sĩ Khương này là một phần tử tri thức cao cấp cuồng công việc, một lòng hướng về công việc thì cũng thôi đi, còn về phần cách theo đuổi người cá của cậu, nếu Lâm Túc là người ngoài nhìn vào, thật sự không phát hiện được cậu có ý định theo đuổi luôn.

06 không cách nào phản bác được câu này: [Ngài nói đúng lắm.]

[Cũng chỉ có mình tôi tốt bụng mới để cậu ấy từ từ theo đuổi thế này thôi.]

06 phát hiện hình như câu này cũng không có gì sai.

Khương Đường đang đứng trên bờ đã tìm kiếm trên máy tính photon làm sao để dỗ dành người cá, nhưng Lâm Túc thì lại đột nhiên ngoi lên mặt nước, ánh nước lấp lánh, không ít bọt nước bắn lên quần áo Khương Đường vì cậu chưa kịp tránh ra, khiến cậu hơi cứng người.

Lâm Túc hơi áy náy nói: “Anh Khương, tôi làm ướt đồ anh rồi, anh không trách chứ?”

Khương Đường nhìn vào đôi mắt mang theo sự áy náy ấy, lắc đầu nói: “Không sao, chỉ là một bộ quần áo thôi, chúng ta đi kiểm tra đi.”

Lâm Túc liếc nhìn cậu, thở dài nói: “Anh Khương, sức khỏe tôi rất tốt, tôi không muốn ngày nào cũng đi làm kiểm tra, ngày nào Trình Kỳ cũng thức đêm đó, cũng đâu thấy cậu ấy phải đi kiểm tra mỗi ngày đâu, đúng không?”

“Cậu ấy thức đêm ư?!” Khương Đường lập tức đổi giọng: “Sao người cá điện hạ có thể thức đêm như thế được chứ?”

“Như thế sẽ tạo thành tổn hại cực kỳ lớn đối với sức khỏe của người cá điện hạ, xem ra Trình Kỳ điện hạ cần phải quyết định chọn một người bảo vệ càng sớm càng tốt để có thể thường xuyên giám sát cậu ấy.”

“Trong số tất cả những ứng cử viên, Nguyên soái đại nhân là người kỷ luật nghiêm minh nhất.”

Khương Đường đang muốn gửi tin Trình Kỳ thức đêm cho Diệp Cảnh Phàm thì liền nghe thấy người cá trong bể bơi du dương

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play