Người cá trong thế giới này được người khác chào đón theo
đuổi, đồng nghĩa với việc bọn họ chỉ cần lên đất liền là chắc chắn có thể tìm
được đức lang quân cho mình.
Hai người cá bọn họ đến từ khu vực hải phận sâu thẳm. Cho dù
khoa học kỹ thuật của con người phát triển đến mức nào đi chăng nữa nhưng vẫn
có rất nhiều bí ẩn tự nhiên mà con người không thể khám phá hết. Hải vực ấy
chính là nơi mà khoa học kỹ thuật của loài người không thể dò xét đến. Năm đó,
cũng chỉ có một quần tộc người cá đạt được thỏa thuận với loài người.
Nếu Lâm Túc quay trở lại khu vực biển sâu ấy sinh sống cũng
sẽ không có vấn đề gì lớn vì anh đi đâu cũng có thể sống ổn. Thế nhưng đưa theo
một người cá vốn là nhân loại bình thường như Trình Kỳ theo để sinh sống dưới
đáy biển sâu thì thực sự rất khó khăn.
Lâm Túc vô tình phá hoại mối duyên của Trình Kỳ. Nếu đã yêu
thương và chiều chuộng cậu thì sao lại để cậu sống ở nơi khó khăn khổ sở như
vậy được.
“Cứu với!!!” Trình Kỳ bơi từ xa đến, vút một cái trốn vào
rặng san hô phía sau Lâm Túc rồi chỉ đám cá mập nơi xa, nói: “Ôi đệch, chỗ này
nguy hiểm vãi. Anh mau vào đây đi, nhỡ không may bị chúng ăn thịt mất thì hỏng.
Chúng ta có bằng này, đâu bõ cho chúng dính răng…”
Lâm Túc nghe thấy thế lại chẳng hề e dè mà bơi về phía đám
cá mập trắng mà con người cực sợ hãi ấy. Trong mắt Trình Kỳ, anh chẳng khác nào
con thỏ trắng đang tung tăng nhảy vào giữa bầy sói: “Người anh em, mau quay lại
đây!”
Để rồi cậu ấy nhìn thấy người cá “thỏ trắng” thản nhiên vuốt
ve đầu cá mập và đám cá mập trắng như bầy sói đói kia lại vẫy đuôi cọ vào người
Lâm Túc cứ như chúng đáng yêu lắm.
Trình Kỳ há hốc miệng. Lúc này, cậu ấy rất muốn lấy điện
thoại ghi lại khung cảnh trước mắt, nhưng tiếc là cậu ấy phát hiện ra mình
không có điện thoại.
Người cá có thể sinh sống được ở biển sâu cũng bởi vì sức
mạnh vốn có của họ rất mạnh mẽ. Cạnh tranh sinh tồn ở đại dương khốc liệt không
kém cạnh tranh sinh tồn trên mặt đất. Ở đại dương sâu thẳm này chỉ có kẻ mạnh
mới có thể tiếp tục sống sót.
Đám cá mập trắng hùng dũng bơi đi nơi khác. Trình Kỳ giả làm
san hô nhìn theo cá mập, ủ rũ: “Lâm Túc, tôi hơi nhớ nhà… Anh nói xem nếu chúng
ta lên đất liền còn gặp được người thân nữa không? Nhưng dáng vẻ này của chúng
ta cũng không lên đất liền được.”
Lâm Túc phất đuôi, ngồi bên cạnh cậu ấy, đáp: “Cậu muốn thì
tự mình đi xem thử đi.”
Cho dù họ không muốn đi cũng sắp bị vớt lên bờ tới nơi rồi.
“Tôi không muốn bị người khác giải phẫu… “Trình Kỳ càng ủ rũ
hơn, nhưng ánh mắt của cậu ấy nhanh chóng quay qua nhìn đuôi của Lâm Túc. Cậu
ấy vươn ngón tay chọc vào cánh tay anh, rồi lại tự bóp tay mình: “Bất công
thật. Tại sao anh sống lại trở thành người cá có thân hình đẹp trai như thế mà
tay chân tôi lại bé xíu như con gái thế này? Anh đẹp trai thật đấy, nếu anh mà
là con gái… bla bla bla…”
Lâm Túc tự giác mở thuật đóng lỗ tai chặn những lời nói khen
ngợi vô bổ của Trình Kỳ ở ngoài tai. Nhưng Trình Kỳ còn chưa kịp nói hết thì
bỗng có lưới bắt cá từ đâu trên trời rơi xuống bọc lấy cậu ấy. Lưới bắt cá nhẹ
nhàng khép kín không khiến cậu ấy bị thương. Chất liệu của lưới đánh cá rất
tốt, cho dù cậu ấy có cố giãy giụa thế nào cũng không sao thoát ra nổi.
“Cứu tôi với! Cứu tôi với! Tôi sắp bị đưa đi nghiên cứu
rồi!” Trình Kỳ hoảng hốt vươn tay về phía Lâm Túc. Vậy mà Lâm Túc chưa kịp tới
chỗ Trình Kỳ thì cậu ấy đã bị lưới bắt cá kéo lên không trung. Đám đông trên
thuyền trầm trồ vây quanh nhìn Trình Kỳ.
“Là người cá!!”
“Tại sao người cá lại xuất hiện ở đây?”
“Bọn họ có chịu được áp lực nước ở đại dương không?”
“Là… người cá biển sâu! Mau kiểm tra thử tình trạng cơ thể
người cá đi.”
Người ta đặt Trình Kỳ cẩn thận trên boong tàu. Cậu ấy nhìn
đám người mặc bộ đồ bảo hộ màu trắng trên tàu mà sợ đến mức nín thở, nhưng bởi
vì có khuôn mặt nhỏ nhắn và xinh đẹp nên dáng vẻ sợ hãi lúc này của cậu ấy
khiến mọi người thương xót.
“Cậu đừng sợ, chúng tôi chỉ kiểm tra tình trạng cơ thể chứ
không làm hại cậu đâu.”
“Làm hại người cá là tội lớn. Chúng tôi xin lỗi đã mạo phạm
cậu. Hành động vừa rồi của chúng tôi có khiến cậu bị thương không?”
Đám người dịu dàng dỗ dành nên an ủi được tâm trạng của
Trình Kỳ. Cậu ấy nuốt nước bọt, hỏi: “Các người thực sự không bắt tôi để giải
phẫu đấy chứ?”
“Sao làm thế được, cậu là người cá quý giá, chúng tôi muốn
bảo tồn còn không được nữa là, sao lại nỡ làm tổn thương cậu.” Có người lên
tiếng trả lời.
Trình Kỳ khó hiểu. Sao cậu ấy cứ cảm giác thái độ của bọn họ
khi gặp người cá không đúng lẽ thường lắm. Không phải vì người cá rất hiếm có,
họ nên bắt người cá mang đi triển lãm kiếm tiền sao?
Nhưng Trình Kỳ không hiểu rằng trong xã hội loài người vốn
làm gì có người cá!
Thì lấy đâu ra mà hợp với không hợp lẽ thường.
Ể? Lâm Túc đâu? Tại sao chỉ có mình cậu ấy bị tóm lên đây?
“Ồ, thế tôi có được về nữa không?” Trình Kỳ chỉ mặt biển,
hỏi.
Đám người vừa rồi không trả lời nữa. Họ chỉ nhìn Trình Kỳ
dịu dàng, sau đó thái độ như đang nghe bé đáng yêu này lại hỏi câu hỏi đáng yêu
thế, chúng tôi chỉ có thể dỗ dành cho qua thôi.
“Thế các người đem tôi về sẽ đưa tôi đi triển lãm lấy tiền
phải không?” Trình Kỳ rầu rĩ hỏi. Tuy được về đất liền, nhưng cậu ấy đâu còn là
con người nữa đâu.
Khuôn mặt xinh đẹp của bé người cá lộ vẻ buồn rầu là đả kích
rất lớn với những người đàn ông muốn có cho mình một người cá này. Từ nhỏ bọn
họ đã tiếp nhận giáo dục phải bảo vệ người cá, không được để người cá buồn rầu
đau lòng. Dù gì muốn có một người cá cũng cần phải trải qua kỳ sát hạch cực kỳ
nghiêm khắc.
“Không đâu. Cậu không phải kiếm tiền.”
“Cậu chỉ cần sống thật tốt là được…”
“Còn chưa mang quần áo tới à?”
Đám người cẩn thận khoác áo lên người Trình Kỳ, nhưng bọn họ
vừa đến gần là cậu ấy đã không nhịn được mà phất đuôi. Mỗi lần Trình Kỳ phất
đuôi, đám đông lại thót tim lo sợ làm thương đuôi cá của cậu ấy.
“Chúng tôi không làm, không làm nữa…” Đám đông cuống quýt,
nhưng không muốn để người cá xinh đẹp ngồi mãi trên boong tàu, sợ cậu ấy bị ốm.
Hoàn cảnh nhất thời trở nên bí bách, không có cách giải
quyết. Thính lực của người cá rất tốt, Lâm Túc dừng ở mặt biển nghe mọi người
nói chuyện bèn cảm thấy mình vẫn nên đi đến thế giới loài người một chuyến. Nếu
không, khung cảnh khó xử này sẽ tiếp diễn cả vài ba tiếng cũng nên.
“Này Trình Kỳ, cậu không sao đấy chứ?” Lâm Túc vo tay bên
miệng rồi gọi.
Trình Kỳ lập tức trợn tròn mắt, kinh hãi nhìn về hướng phát
ra âm thanh: “...”
Người anh em, ai lại tự đâm đầu vào chỗ chết như anh!
Lại còn mua một tặng một thế này nữa.
Phát ra giọng nói từ biển không phải có người đang bơi ở đây
thì chỉ có thể là có một người cá khác nữa thôi.
Mấy người hùa nhau đến bên mạn thuyền, liền nhìn thấy một
người cá như đang phát sáng dưới ánh nắng. Mái tóc xanh chàm như rong biển của
người cá bồng bềnh trong nước, mắt mày anh tinh xảo. So sánh với người cá đang
trên boong tàu này, khuôn mặt người cá dưới nước rõ ràng nam tính hơn, nhưng
cũng không bớt đi phần xinh đẹp. Khi người cá ngước mắt để lộ ra đôi mắt long
lanh như ngọc trai trong vắt có thể làm lu mờ hết ánh sáng trên sóng biển.
Trước giờ người cá có danh xưng tinh linh của biển cả, danh
xưng ấy là để tán dương cho vẻ đẹp xuất sắc của họ, mà cảnh tượng trước mắt
thật sự đã làm hài lòng tưởng tượng của mọi người về người cá.
“Hình như cũng là người cá.”
“Sao bây giờ? Làm sao để đưa được người cá lên đây?”
Lúc trước bọn họ chỉ vô tình bắt được người cá, bây giờ muốn
đưa người cá lên thuyền thì không thể thô lỗ mang lưới đánh cá ra bắt được.
Nhưng nếu không dùng lưới bắt cá thì chẳng lẽ lấy tay bắt cá hay sao?
“Mấy người bắt bạn của tôi đi rồi, có thể thả cậu ấy quay về
không?” Lâm Túc mỉm cười rồi hỏi.
Người trên thuyền hít sâu một hơi. Trong chốc lát, họ chịu
không nổi sức tấn công của vẻ đẹp ấy.
“Xin lỗi nha.” Một người từ chối khó khăn: “Nhưng chúng tôi
sẽ không làm hại cậu ấy đâu.”
Để gặp được một người cá sống ở biển quả thực là điều rất
khó khăn. Năm đó người cá đạt được thỏa thuận với con người là họ có thể lên
đất liền sống và sinh con đẻ cái, nhưng bởi vì số lượng người cá quá ít nên con
người trân trọng từng người cá một, ai cũng ước ao có cho mình một người cá.
Nói tóm lại, họ không bắt được người cá thì thôi, nhưng nếu
đã bắt được thì chắc chắn sẽ không thả người cá trở về biển cả.
Có lẽ đây là lòng ích kỷ của con người, cũng tượng trưng cho
sự thỏa hiệp với vận mệnh.
“Ồ…” Lâm Túc mân mê cằm trầm ngâm. Nhìn cách họ thấy anh nổi
trên mặt nước lâu như thế mà không bung lưới bắt cá ra để vớt chứng tỏ gen yêu
thương người cá của họ đã ngấm sâu vào xương tủy. Một lát sau, anh buông tay,
cười nói: “Các người không thả cậu ấy ra thì có thể kéo tôi cùng lên trên đó
không? Tôi không thể vứt bỏ bạn tôi một mình được.”
Trình Kỳ chìm đắm trong suy nghĩ nghi ngờ người anh em này
của mình có phải đầu óc có vấn đề hay không. Chắc hẳn anh ăn may nên mới có
được công ty đa quốc gia kia.
Người trên thuyền nghe Lâm Túc nói mà vui mừng khôn xiết.
Bọn họ không thể trực tiếp kéo anh lên được nên đành phải đưa thuyền nhỏ rồi
mang theo quần áo để Lâm Túc mặc. Đuôi người cá vừa vẫy đã biến thành hai chân
người, anh bước lên thuyền giữa đám đông người vây quanh. Nhìn phong tư và thái
độ kia của anh nào có giống với người cá bị bắt, mà giống như chủ thuyền hơn.
Trình Kỳ kinh ngạc nhìn đôi chân của Lâm Túc, những người
khác trên thuyền cũng không khỏi ngạc nhiên quay lại nhìn nhau vui mừng.
“Quả đúng là người cá tự nhiên.”
“Đây là người cá biển sâu đấy…”
“Người cá tự nhiên quả thực rất đẹp, hai người cá này cứ như
đang tỏa ánh hào quang vậy.”
“Tôi thật ngưỡng mộ những người được sánh đôi cùng với người
cá biển ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.