"Tại sao?" Tiểu Thái tử kiên nhẫn hỏi, ngay cả Nhị
Hoàng tử nhỏ xíu cũng cắn ngón tay lẩm bẩm: "Phu... quân, phu
quân..."
Mặt Khanh Đường đỏ như sắp bốc khói, vẫn là Lâm Túc vỗ lên
đầu mỗi đứa một cái rồi nói: "Làm khó sư mẫu thế này, không phải là đạo
của quân tử đâu."
"Thiếu gia! Người..." Sao người lại vỗ bậy lên đầu
Thái tử và Nhị Hoàng tử vậy chứ?
Khanh Đường suýt thì bị doạ cho nhảy dựng lên.
Thế nhưng Tiểu Thái tử và Nhị Hoàng tử lại như đã quá quen
với hành động này, ánh mắt nhìn Lâm Túc thật ra còn mang theo mấy phần tình cảm
ấm áp ngưỡng mộ.
Tiểu Thái tử cung kính hành lễ nói: "Sư mẫu, đệ tử biết
lỗi rồi ạ."
Khanh Đường vốn muốn đáp lễ nhưng lại nhìn thấy Lâm Túc hơi
nhíu mày, thế nên đành cười nói: "Biết sai mà có thể sửa thì không gì tốt
đẹp hơn."
Khanh Đường thích trẻ nhỏ, cũng không có tập tính quân tử xa
nhà bếp gì gì đó nên đồ ăn thức uống này kia đều đã chuẩn bị sẵn. Cậu bị hai
đứa nhỏ dỗ cho vui vẻ, đến cả hoa quả khô Lâm Túc mua cho cũng lấy ra luôn.
"Sư mẫu và tiên sinh đúng là rất đẹp đôi." Tiểu
Thái tử ngồi ngay ngắn, dù trong tay đang cầm hoa quả khô thì vẫn lộ ra mấy
phần khí chất không thể mạo phạm so với những đứa trẻ bình thường khác. Chỉ là
lời nói của nhóc con này thốt ra lại làm cho Khanh Đường rất vui vẻ.
Cậu cầm cây búa nhỏ đập hoa quả khô cho Nhị Hoàng tử, hai
đứa nhỏ ăn vui đến quên cả trời đất: "Ta chưa bao giờ nhìn thấy loại quả
này trong cung, nghĩ đến cũng chỉ có nhà Lâm tiên sinh mới có. Tiên sinh đúng
là vô cùng thương yêu sư mẫu."
"Thiếu gia rất biết cách yêu chiều người khác."
Khanh Đường nhỏ giọng nói.
Lâm Túc ngồi bên cạnh nghe hết mấy lời trẻ con của hai đứa
nhỏ nhưng lại không tùy tiện chen vào. Lúc mọi người đang nói chuyện, Nhị Hoàng
tử bỗng tụt xuống khỏi ghế ngồi, đưa quả khô trong tay đến trước mặt Lâm Túc.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng như tuyết ngẩng lên, mềm mại nói: "Tiên sinh,
quả."
"Đa tạ Nhị Hoàng tử ban thưởng." Lâm Túc cười,
nhận quả khô bỏ vào trong miệng.
Tiểu Thái tử cũng học theo, cầm hạt vừa được Khanh Đường bóc
xong đến chỗ Lâm Túc xum xoe.
Nhị Hoàng tử cũng không chịu tỏ ra yếu kém, hai người ngươi
tới ta đi, chạy hết chuyến này đến chuyến khác y như mấy con sóc nhỏ đang vất
vả cần cù vận chuyển lương thực.
Lúc đầu Lâm Túc còn nể mặt ăn vài miếng, sau thì nhét thẳng
vào trong túi tay áo.
Khanh Đường lại mờ mịt lúng túng, cứ có cảm giác mình là
công cụ bóc vỏ hình người. Có điều tay cậu vẫn gõ không ngừng nghỉ, Lâm Túc
nhìn thấy hành động của đối phương thì cười khẽ.
Thỏ dù lớn thì thiên tính vẫn đơn thuần lương thiện, hồ ly
tuy nhỏ nhưng vẫn giảo hoạt. Nếu thỏ muốn thắng được hồ ly, thà ngồi nghĩ cách
làm sao để đầu thai tái sinh còn tốt hơn.
Tiểu Thái tử không thể xuất cung thường xuyên, thỉnh thoảng
được Lâm Túc đưa ra ngoài một lần. Mỗi lúc thế này, cấm vệ quân đều vây chặt ba
tầng trong ba tầng ngoài Lâm phủ.
Thế đạo hòa bình nhưng không phải không có người suy tâm
vọng tưởng, muốn ra tay với đích tử của Hoàng hậu nhưng phần lớn đều bị cấm vệ
hoàng cung cản lại. Thỉnh thoảng cũng có mấy con cá lọt lưới, tuy khiến người
trong viện hoang mang nhưng còn chưa kịp đến gần ba người đang chơi đùa thì đã
bị chén trà trong tay Lâm Túc đánh cho nát xương bánh chè.
Đồ sứ vốn mỏng manh, rơi xuống đất là vỡ ngay. Thế mà Lâm
Túc tiện tay ném lại khiến xương cốt cứng rắn vỡ nát, nghĩ thôi cũng biết nếu
hai tay đó muốn bóp nát xương cổ của một người thì sẽ dễ đến mức nào.
Việc này không thể nào giấu diếm được. Lúc thích khách kia
bị bắt giữ, Chiêu Dương Đế đã biết hết từ đầu đến cuối mọi chuyện.
Một người toàn tài văn có thể trị thế, võ có thể giữ được
biên cương, dù là cận vệ hoàng cung nhìn thấy công phu này cũng sẽ ngả mũ bái
phục. Nhặt lá phi hoa, nếu lúc hắn đến gần mà nổi lên sát ý thì nhặt bừa một
vật cũng có thể lấy cái mạng nhỏ của mình.
Để một kẻ như thế ở bên cạnh, lúc hắn phục tùng còn ổn, chứ
không thì đương nhiên lúc ngủ say sẽ không thể để trên giường có người khác.*
(* Xuất phát từ câu: 卧榻之侧, 岂容鼾睡 có người nằm bên cạnh, há có
thể ngủ say. Ý chỉ vua chúa thường đa nghi, sợ các người bên dưới công cao lấn
chủ nên sau khi lên ngôi thường tìm cách diệt trừ, vậy mới có thể yên tâm
được.)
"Một người như thế, nếu lên làm Hoàng đế thì chắc hẳn
sẽ không thua kém gì trẫm." Chiêu Dương Đế cảm khái nói.
Thái giám nghe vậy, lập tức quỳ xuống: "Bệ hạ lo xa quá
rồi."
"Có tài đến mức như vậy mà vẫn có thể giương cung nhưng
không bắn." Chiêu Dương Đế ngẫm lại, bản thân không biết đã thở dài vì Lâm
Túc bao nhiêu lần rồi: “Trẫm đâu có nói hắn muốn làm Hoàng đế, các ngươi sợ cái
gì chứ.”
Nếu là người khác, tất nhiên hắn ta sẽ khó mà ngủ ngon được,
đổi thành Lâm Túc, Chiêu Dương Đế cũng muốn phòng, nhưng lại phát hiện chẳng có
gì để đề phòng cả. Dù đối phương đã làm đến Hộ bộ Thượng thư vẫn có thể dễ dàng
phế bỏ, không tự ôm đồm quyền lực, lại chẳng có người thân tiến cử… ngay cả môn
đệ cũng không nhận. Nếu đối phương muốn cáo quan về quê, người không nỡ lại
chính là vị Hoàng đế như hắn ta.
Có năng lực nhưng không có dã tâm, Chiêu Dương Đế thực sự
không dậy nổi lòng phòng bị.
Đám thái giám đều cúi đầu im lặng, Chiêu Dương Đế lại nói:
"Các ngươi nghĩ xem, nếu trẫm muốn Lâm đại nhân làm sư phụ dạy võ của mấy
đứa Thái tử, hắn có đồng ý không?"
Đám thái giám đều đáp: "Bệ hạ thánh ân, nô tài nghĩ
chắc Lâm đại nhân sẽ không từ chối."
Nhưng trong lòng lại nghĩ: ngay cả việc này cũng giao cho
Lâm đại nhân! Lâm đại nhân mà biết, xem người ta có thật sự không từ quan
không?
Chiêu Dương Đế nhận được ủng hộ, trong lòng cảm thấy thỏa
mãn, chẳng qua lại vấp phải phải lời từ chối vô tình của Lâm Túc: "Bệ hạ,
thần tay trói gà không chặt, Hộ bộ đang bề bộn chiến sự ở Tây Bắc, không có
cách nào phân thân được."
Hắn nói có lý, Chiêu Dương Đế biết rõ không thể miễn cưỡng.
Nhưng thân làm cha, tất nhiên hắn ta sẽ mong muốn con trai có được một vị sư
phụ giỏi nhất dạy dỗ: "Lâm ái khanh khiêm tốn quá rồi."
"Hay là thần sẽ chuyển giao sự vụ của Hộ bộ, vừa lúc
toàn tâm toàn ý dạy dỗ Thái tử điện hạ." Lâm Túc cung kính cười.
Nếu hắn chuyển giao Hộ bộ, chỉ sợ chưa đến vài tháng đã xảy
ra một loạt vấn đề, đây tuyệt đối là uy hiếp trắng trợn, Chiêu Dương Đế cười
nói: "Không cần, chuyện triều đình là quan trọng nhất. Trẫm tìm sư phụ dạy
võ khác cho Ngự Nhi là được."
"Đa tạ đã bệ hạ hiểu cho." Lâm Túc tạ ân, xin cáo
lui.
Chiêu Dương Đế không cam lòng, tự mình phát cáu: "Ngươi
nói xem, trẫm cần dùng hắn, thế mà hắn còn muốn khước từ hả?"
Thái giám vội vã phụ họa nói: "Là Lâm đại nhân đã phụ
lòng tốt của bệ hạ."
"Hắn quả thật rất bận, là trẫm làm khó người khác
rồi." Chiêu Dương Đế liếc mắt nhìn thái giám: "Lời này của ngươi
không được phép truyền ra ngoài."
Thái giám vội vàng quỳ xuống đất nói: "Vâng, là do nô
tài đã lắm miệng."
Tốt xấu gì cũng để bệ hạ nói hết, làm nô tài khó thật chứ.
Cuối cùng Chiêu Dương Đế cũng không đạt được ước muốn. Thế
nhưng đám lão thần trước kia ở trên triều cãi thua Lâm Túc, chỉ hận không thể
bẻ gãy cổ tay hắn lại yên tĩnh hơn nhiều, trong lòng liên tục thầm nhủ: Lâm đại
nhân này trông văn vẻ lịch sự, ngón tay thon dài trắng nõn không thô thiển
giống người học võ mà sao lại có sức lực lớn dữ vậy?
Dùng nắp chén trà đánh nát xương bánh chè… nghĩ lại thôi
cũng cảm thấy đau. Nếu th ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.