Dù nàng ta thoa loạn xạ nhưng cũng biết chỗ nào đau, thuốc
mỡ không màu, khi thoa lên, vết bầm trên cổ đã hoàn toàn không còn thấy nữa.
Lâm phụ ở bên cạnh cũng sợ hãi, dường như đây là lần đầu
tiên quen biết nhi tử mình. Chỉ với hành động vừa rồi của Lâm Túc, ông ta thật
sự nghi ngờ nếu kế thất không đồng ý thì hắn sẽ thật sự bóp chết nàng ta, sau
đó ngụy tạo thành cảnh đột tử.
Còn đối với người làm phụ thân như ông ta, sự hiếu thảo của
hắn cũng chỉ là giả vờ thôi.
“Sao ngươi lại học cách trở nên lạnh lùng tàn nhẫn thế này?”
Lâm phụ đau lòng hỏi.
Lâm Túc cười nhìn ông ta: “Đương nhiên là vì phụ thân không
có cách dạy nhi tử rồi.”
Lâm phụ giận ngã ngửa ra sau nhưng cũng không làm gì được
hắn, nếu thật sự gây khó dễ cho hắn, ông ta đảm bảo hắn sẽ thật sự dám ra tay
với đệ đệ ruột của mình: “Thôi vậy, ta sẽ coi như chưa từng có đứa nhi tử như
ngươi.”
“Phụ thân biết ý như vậy thì tốt quá.” Lâm Túc cười nói
tiếp: “Trong viện chỉ là người dưng, còn nếu ở ngoài, mong phụ thân hãy nể mặt
nhị đệ, cũng là tự nể mặt mình. Nếu sống ở đây không quen, ta cũng có thể mua
nhà cho hai người, nếu sống ở Kinh Thành không quen, một hai sai lầm nhỏ là ta
cũng có thể đưa phụ thân về lại phủ Thanh Hà ngay. Đi thong thả không tiễn.”
Hắn có chức quan, đương nhiên cũng có năng lực này, câu cuối
cùng thật sự như ân xá, kế thất đang bôi thuốc vội vàng đứng dậy, đỡ Lâm lão
gia rời đi.
Bước đi như bay khiến người khác còn tưởng rằng có sói đang
đuổi theo phía sau họ.
Hai người rời khỏi viện của Lâm Túc, vừa lúc gặp Khanh Đường
đang ôm tranh từ ngoài trở về, hai bên gặp nhau, cậu khom người hành lễ: “Lão
gia, phu nhân.”
Cậu vẫn chưa được cưới vào cửa nên chỉ có thể gọi như vậy.
Kế thất thấy cậu cung kính, vô hại hơn người trong viện kia
nhiều nên tươi cười đáp lời: “Khanh Đường vừa từ ngoài về đấy à? Nhìn con đầu
đầy mồ hôi kìa, sao không gọi hạ nhân cầm giúp cho, mau về nghỉ ngơi đi, đừng
để bị mệt.”
Khanh Đường chưa bao giờ được nàng ta đối xử với thái độ này
nên hơi lo sợ: “Không sao, người và lão gia cũng nghỉ ngơi cho khoẻ nhé ạ.”
Hai người này hoang mang lo sợ đi ra từ viện của họ, rốt
cuộc thiếu gia đã làm gì bọn họ rồi?
Khanh Đường mang theo thắc mắc khách sáo chào tạm biệt hai
người, đi vào viện lại thấy mọi thứ vẫn như thường, Lâm Túc đang ngồi bên bàn
đọc gì đó.
Khanh Đường đặt tranh lên bàn rồi nói: “Thiếu gia, em đã lấy
tranh người cần về giúp người rồi.”
“Nhìn giờ này, lúc về em đã gặp phụ mẫu à?” Lâm Túc ngẩng
đầu hỏi.
Khanh Đường vốn định hỏi nhưng lại thôi: “Người nói gì với
họ vậy? Thái độ của phu nhân thay đổi đột ngột quá.”
“Ta chỉ nói mấy câu khiến nàng ta tỉnh táo lại thôi, không
cần lo lắng.” Lâm Túc đưa tay ôm cậu ngồi vào lòng mình: “Mà em đó, vừa về đã
quan tâm đến họ, sao không quan tâm thiếu gia ta đây hả?”
Khanh Đường không kịp đề phòng, đặt tay lên vai hắn: “Vì
trong ấn tượng của em chỉ có thiếu gia bắt nạt người khác thôi, vậy nên em đành
lo lắng thay cho người khác.”
Hệ thống 06: [Tiểu Khanh Đường đúng là biết nhìn rõ bản chất
của hiện tượng.]
“Ngoan.” Lâm Túc vỗ đầu cậu cười nói.
Nhiệm vụ dạy học của Lâm Túc hoàn thành khá tốt, hiển nhiên
Chiêu Dương Đế có thể cảm nhận được mình đã bớt được rất nhiều việc so với
trước đây: “Ái khanh thật biết chia sẻ lo lắng với trẫm, lần này có thể yên tâm
rồi, nhưng nếu sau này lại có quan viên mới thì ái khanh lại phải tiếp tục cố
gắng nữa nhé.”
“Bệ hạ, thần thật sự không thể âm thầm kéo bè kết phái
được.” Lâm Túc kính cẩn thưa: “Xin bệ hạ cho thần một con đường sống.”
Hắn lại bắt đầu từ chối tiếp rồi, Chiêu Dương Đế ung dung
nói: “Ngươi đã làm thì phải làm cho đến nơi đến chốn, nếu không không đủ thành
ý thì không thể để vị kia nhà ngươi được thoát cảnh nô lệ đâu.”
“Lời hứa của quân tử đáng ngàn vàng, bệ hạ là quân, còn là
quân tử, không thể nói lời không giữ lời như vậy được.” Lâm Túc chặn ngay ý
định giở trò chơi xấu của Chiêu Dương Đế.
Chiêu Dương Đế nheo mắt nhìn hắn: “Nếu trẫm thật sự không
giữ lời thì sao?”
Lâm Túc bình tĩnh nở nụ cười: “Thần cũng không thể lấy cứng
chọi đá uy hiếp bệ hạ được, chỉ có thể chấp nhận số phận thôi ạ.”
Hắn nói chấp nhận số phận nhưng thái độ lại không giống vậy.
Đã đưa ra lời hứa mà lại không thể thực hiện sau khi hai bên đã cùng đồng ý thì
sẽ mất đi sự tin tưởng của người này, hắn ta cũng sẽ mất đi cánh tay đắc lực
này.
Từ xưa đến nay đều là quân muốn thần chết thì thần không thể
không ch� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.