Lần đầu tiên Tô Anh đến thế giới này
là được kích hoạt một cách tình cờ.
Hôm đó, các thành viên trong tiểu
đội đều ra ngoài săn bắn, chỗ ở tạm thời của bọn họ bị quái vật đột biến công
kích, Tô Anh giết một hai con thì không sao, nhưng lại có một đám quái vật đột
biến, cô không nghĩ ngợi gì liền bỏ chạy.
Ngay lúc cô sắp bị một con quái vật
đột biến hàng đầu ở phía sau cắn, dị năng tiềm ẩn đã thức tỉnh, kích hoạt dị
năng không gian, trực tiếp ném cô vào vùng nước của một thế giới kỳ lạ.
Nhưng vào lúc này, Tô Anh không biết
bơi, bởi vì trong biển hay trong hồ ở thế giới khác đều có đủ loại quái vật đột
biến, căn bản không có điều kiện học.
Thế là cô chết đuối.
May mắn là Tô Anh đã được Hàn Cảnh
Viễn cứu.
Hàn Cảnh Viễn vớt cô ra khỏi hồ, sau
khi sơ cứu, hai người ở hai thế giới khác nhau nói những chuyện không liên quan
với nhau.
“Cô gái, nhà cô ở đâu? Tôi đưa cô
về.”
Tô Anh sững sờ quay đầu lại: “Cảm ơn
anh đã cứu tôi, anh tên gì, đến từ căn cứ nào, chờ tôi tìm được đồng đội tôi sẽ
báo đáp anh.”
Hàn Cảnh Viễn có chút nghi hoặc,
trong lòng rất cảnh giác: “Cô không phải người địa phương, quê quán ở nơi nào,
có giấy giới thiệu của đơn vị không, cô ở khách sạn nào?”
Tô Anh cũng nhận thấy có điều gì đó
không ổn, ở đây có hồ, có rừng, không thể không có quái vật đột biến phá hoại,
nhưng người đàn ông này căn bản không chuẩn bị cho bất kỳ nguy cơ nào, lại còn
một mình hành động.
Cô có chút hoài nghi thời khắc sống
chết vừa rồi, dị năng mở ra thời không thông đạo, đi tới một không gian khác,
tìm được đường sống trong chỗ chết.
Bản năng sinh tồn khiến Tô Anh hiểu
cô phải che giấu thân phận của mình ở thời không xa lạ này, vì vậy cô không
chút ngần ngại xóa bỏ ký ức ngắn ngủi của vị ân nhân này.
Sau đó, cô đi vào thành phố, có được
một số hiểu biết về thế giới này bằng cách quan sát cuộc trò chuyện của những
người dân ở đây. Khi đi ngang qua một nhà sách, cô đi vào đọc lịch sử của thế
giới này, phát hiện ra rằng lịch sử của thế giới này và thế giới của cô là như
nhau.
Chỉ mới tám mươi năm trước, thế giới
của cô bắt đầu chuyển sang một hướng tồn tại khác, mọi thứ bắt đầu biến dị, sự
phát triển của tám mươi năm này khiến hai bên trở thành một thế giới song song
hoàn toàn khác biệt.
Khi đó, Tô Anh đổi những phụ kiện
làm bằng bạc nhỏ trên người để lấy hai cân gạo, hai cân bột mì và một rổ rau
xanh. Tô Anh cho rằng đó là một món hời.
Thức ăn ở thế giới này rất ngon,
những thứ này đủ để thuê một tiểu đội trong một tuần ở thế giới khác.
Tô anh đã mang những vật liệu này
trở lại một thế giới khác, các thành viên trong đội của cô tìm cô sắp phát điên
rồi.
Cô có thể trở về a toàn, mang theo
vật liệu từ thế giới song song, mọi người đều rất vui mừng.
Tô Anh đã mang về một lượng nhỏ vật
liệu ở thế giới khác, nhưng tiểu đội của Tô Anh chắc chắn không thể mua được
những thứ này.
Mãi cho đến khi tô anh mang đồ về,
các thành viên trong tiểu đội mới biết đồ dùng sinh hoạt khan hiếm và nước được
bán từ căn cứ Vân Thành thật sự được mang về từ thế giới song song.
Khó trách địa vị của căn cứ Vân
Thành không thể lay chuyển, bọn họ nắm giữ thông đạo thời không, có thể không
ngừng thu mua vật liệu từ thế giới khác, khống chế thức ăn và ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.