Tô Anh vừa mở to mắt, Lão Ngũ trong
tiểu đội gọi lớn bảo cô đi đến căn cứ liên minh xếp hàng.
"A Anh, hôm nay căn cứ liên
minh bán lương thực rau cải, giá chỉ bằng một phần mười giá ở Vân Thành, số
lượng có hạn, chúng ta đi sớm một chút để xếp hàng, nếu không sẽ không mua
được."
Tô Anh vừa mơ một cơn ác mộng, trong
mơ lúc cô ấy vẫn chưa tỉnh dậy, sáu thành viên khác của tiểu đội đi săn bắn
rồi. Căn cứ tị nạn bọn họ xây dựng lúc
đầu bị dị thú tìm thấy rồi, lúc trên bờ vực cái chết, cô ấy đột nhiên đi đến
một thế giới khác.
Mơ đến đây thì tỉnh dậy.
Việc săn bắt thực ra tối hôm qua đã
bàn xong, Tô Anh vẫn chưa tỉnh lại từ trong mơ, hỏi: "Các người hôm nay
không cần ra ngoài săn bắt sao?"
“Săn bắt gì chứ, tất cả các kênh của
căn cứ liên minh đột nhiên thông báo với mọi người đi đến căn cứ mua lương thực
rau củ."
Lão Ngũ đã không đợi thêm được nữa:
"A Anh cô nhanh lên, nếu mua được nhiều gạo, buổi chiều làm món cơm dị thú
để ăn."
Chị Ngô, phó đội trưởng cười
nói:" Lão Lục đã đi xếp hàng rồi, không cần vội, giá thành rẻ, chỉ là
không biết chất lượng của hàng hoá có tốt như ở Vân Thành không?"
Tô Anh cảm thấy cho dù rẻ hơn một
chút, tương đương với giá cả như thế này, đã rất hời rồi.
Đi xem xem đã, mua nhiều một chút
đem về.
Lão Lục vẫn đang mong đợi: "Căn
cứ liên minh không biết lấy ở đâu ra loại hạt giống này, nếu như có thể lấy một
ít hạt giống này đem đi, A Anh có thể thưởng thức loại này một chút."
Chị Ngô liền cảnh tỉnh anh ta:
"Không được, năng lực của a Anh không thể để người khác biết được, nếu
không thì sẽ gây ra tai hoạ lớn."
Lão Lục liền xoá đi cái ý nghĩ sẽ
đem hạt giống này về để tự trồng.
……
Lúc bọn Tô Anh đến, trước mặt đã có
người mua được lương thực và rau củ, số lượng có hạn, muốn mua nhiều cũng không
có.
Có một nam một nữ mua được gạo và cà
chua, người nữ cắn một miếng cà chua vừa mua được, người nam lập tức hỏi:
"Chất lượng so với đồ mua ở Vân Thành lần trước như thế nào?"
Người nữ nói: "Cà chua mua ở
Vân Thành ngọt hơn một chút."
Vừa nói lại đưa quả cà chua về phía
miệng người nam, người nam tiện thể cắn một miếng.
Cà chua lần trước mua ở Vân Thành,
anh ta cũng chỉ nỡ cắn một miếng nhỏ.
Người nam cười, nói: "Một cân
cà chua ở Vân Thành, bên này một có thể đổi mười, tôi cảm thấy đã quá hời
rồi."
Người nữ cũng nói: "Đúng vậy,
căn cứ Vân Thành bây giờ chỉ có lương thực, rau củ đã không mua được nữa, một
chút lương thực kia cũng ngày càng mắc, bây giờ căn cứ liên minh có lương thực
giá cả phải chăng, sau này có thể dễ sống hơn nhiều rồi."
Người nam tán đồng: "Đúng vậy,
sau này không cần vì một ít lương thực đó, mà bị ép đến Vân Thành bán mạng
nữa."
"Căn cứ liên minh đã đào tạo ra loại gà không bị biến dị, có
điều bây giờ thì không bán, nói là phải giữ lại lấy làm giống, đợi đến nữa năm
sau, trứng gà và gà trống có thể được giao dịch trên thị trường rồi."
Mọi người vẫn đang vô cùng trông
đợi, đã hỏi xong giá tiền, định giá chỉ bằng một phần mười ở căn cứ Vân Thành.
Giá cả quy định thấp như vậy, mọi
người chỉ sợ đến đó t ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.