《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Gần chín giờ,
tại một căn cứ.
Một chiếc xe từ
sâu trong bóng tối đi đến, tốc độ vững vàng dừng lại bên cạnh bụi cây rậm rạp.
Tài xế cung
kính nhắc nhở: “Thiếu gia, đến rồi.”
Yến Vi Sí ngồi
phía sau mở mắt ra, cậu xoay cái cổ đau nhức, buồn ngủ cau mày xuống xe, giọng
nói bị khói thuốc làm cho trở nên khàn khàn đục ngầu: “Quay về đi.”
Người lái xe
lên tiếng lái xe đi.
Yến Vi Sí ngồi
xổm trên bậc thềm trước bụi cây gọi điện thoại: “Bạn học Trần, bạn trai của anh
đang chờ anh ở Cửa Tây.”
Không bao lâu
sau, có một bóng người từ bên trong Cửa Tây chạy ra, mang đến một làn gió khô
nóng lại sạch sẽ.
Yến Vi Sí nâng
một tay lên.
Trần Vụ kéo
cậu, thử vài lần mới kéo cậu lên được.
Yến Vi Sí giống
như một con gấu lớn, cúi đầu mặt đối mặt ôm Trần Vụ, tựa vào người anh.
Trần Vụ bị Yến
Vi Dựa vào có hơi lảo đảo: “Về nhà rồi.”
Anh nhớ tới cái
gì đó, vỗ nhẹ vào trán của mình: “Ai nha, xe của anh không có ở đây.”
Yến Vi Sí vác
vai đứng lên nhìn anh một lúc: “Vậy sao anh không lái tới đây?”
Trần Vụ nói
thầm: “.... Quên mất, em gọi điện thoại cho anh, anh liền muốn tới tìm em.”
Ánh mắt Yến Vi
Sí nhìn Trần Vụ dần dần nóng rực.
“Đừng nhìn,
đang ở bên ngoài đấy.” Trần Vụ đè cậu lại vào trong ngực mình.
Dẫn tới một
trận cười khẽ.
Bầu trời đêm
nay có tổng cộng hai ngôi sao nhỏ, cách xa nhau, cả hai nhìn nhau.
Trăng lưỡi
liềm.
Cả nhân gian
nh ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.