《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Bốn giờ sáng, cả thôn bừng tỉnh sau
giấc ngủ say, các căn bếp bốc khói nghi ngút, người lớn nấu nồi cháo, để hai
thanh gỗ gác vung nồi cho cháo mau nguội, chưa kịp ăn đã tất tả xách nông cụ ra
đồng.
Mọi người chỉ ăn miếng lót dạ rồi tranh
thủ thời gian trước khi nắng lên gặt nhiều lúa mì một chút.
Đám trẻ con đứa trẻ còn đang say giấc
trên chiếu, nước dãi chảy từ khóe miệng xuống chiếu, rỉ xuống ga giường bên
dưới, chúng còn đang ở độ tuổi vô lo vô nghĩ.
Một cơn gió mát thổi nhẹ từ ngọn cây
xuống cánh đồng lúa mì.
Trên cánh đồng, hầu như ruộng nhà nào
cũng có người. Năm nay nhà trưởng thôn năm nay trồng nhiều hơn một mẫu, bởi vì
Trần Vụ bảo rằng anh sẽ trở về giúp họ thu hoạch lúa mì.
Một con đường kéo dài từ phía tây nam
của tôn ra ngoài, hai bên đường là ruộng lúa mì, ven đường đều có máy kéo hoặc
xe đẩy tay. Yến Vi Sí ngồi trên một chiếc xe đi về phía bên này, trong khi Trần
Vụ ngồi trên băng ghế nhỏ phía sau, Miên Miên và Đậu Đậu như hai hộ pháp ngồi
hai bên.
Đi đến đâu là có tiếng người dân nhiệt
tình chào đón đến đấy.
"Tiểu Vụ, Tiểu Yến, hai đứa đến
rồi đấy à."
“Đã ăn sáng chưa, sao lại đến sớm như
vậy?"
"Tiểu Yến còn biết lái máy kéo cơ
à, giỏi quá nhỉ.”
Yến Vi Sí đâu chỉ biết lái, máy kèo vào
trong tay cậu còn có cảm giác thoải mái như lái xe hơi.
Trần Vụ kẹp chai nước giữa hai chân để
ngăn nó rơi xuống, trong tầm nhìn của anh là hình ảnh người yêu sáng chói, ánh
mắt anh sau cặp kính híp lại, vô cùng dịu dàng.
Bánh xe dừng lại, cánh đồng lúa mì của
nhà trưởng thôn xuất hiện trong tầm mắt.
Trần Vụ nhảy xuống xe: "A Sí, lần
trước anh ngồi máy kéo cũng là đợt tết năm ngoái em lái đi giao đồ ăn vào đêm
giao thừa nhỉ."
Yến Vi Sí lấy đồ đạc từ thùng xe phía
sau xuống: "Em chỉ nhớ có người lừa em nói anh về quê ăn tết, kết quả tản
bộ với con gái nhà người ta trong ngõ nhỏ, lại còn cầm đèn điện hình đầu hổ nữa
chứ.”
Trần Vụ do dự: "Lúc đó anh đã giải
thích rồi mà, sao em còn giữ trong lòng làm gì?”
Trên đầu đội một chiếc mũ rơm, mím
miệng ngẩng mặt lên, Yến Vi Sí buộc dây mũ cho anh.
Xung quanh truyền đến tiếng trêu ghẹo
và ánh mắt đùa giỡn, bởi vì lúc này còn chưa cần dùng đến mũ rơm.
Trần Vụ đỏ mặt.
Yến Vi Sí làm như không có chuyện gì,
cậu buộc dây dưới cằm Trần Vụ, điều chỉnh độ chặt: "Anh có bôi kem chống
nắng không?"
“Em đừng nói nữa, cả thôn chỉ có mình
anh bôi kem chống nắng thôi đấy.” Trần Vụ lẩm bẩm nói: “Chính em còn không bôi
cơ mà, lại còn bắt anh bôi.”
Yến Vi Sí nhướng mày: " ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.