《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Yến Chấn thất bại trong trận chiến quyền lực
liền chạy trốn đến biệt thự ở vùng ngoại ô của ông ta, ngôi biệt thự này không
được ông ta công khai trong khối tài sản của mình.
Ông ta và bọn thuộc hạ biến mất không để lại
dấu vết, không tìm thấy bóng dáng của họ ở bất kì nơi nào.
Quý Minh Xuyên đã tiến hành giám định tại
trung tâm thẩm định lớn nhất thủ đô, lấy trộm dụng cụ của viện và trực tiếp kiểm
tra báo cáo, phát hiện cậu ta và Yến Ngọc Tâm là quan hệ mẹ con.
Lúc này cậu ta mới ý thức được rằng bản
thân bị lão Yến Chấn kia lừa.
Yến Chấn muốn dùng chính mạng sống của ông
ta kéo cậu ta theo làm đệm lưng.
Quý Minh Xuyên đã tự mình kiểm tra và nhiều
lần xác nhận rằng tất cả các camera giám sát trong và ngoài biệt thự đã bị phá
hủy, xác chết cũng đã biến mất, vì vậy sẽ không có khả năng xảy ra tai nạn.
Nhưng Yến Chấn có thể đoán ra cách cậu ta
giải quyết những việc này, chắc chắn còn để lại thứ gì đó.
Là thứ gì nhỉ.
Quý Minh Xuyên chọn doanh nghiệp ở nước
ngoài của Khang thị, chọn một trong số đó, dự định xuất ngoại vài năm.
Vừa đến sân bay đã bị cảnh sát chặn lại.
"Anh Quý, anh có liên quan đến một vụ
án hình sự nghiêm trọng, xin hãy hợp tác với chúng tôi nhận điều tra."
Giữa mùa hạ.
Trên đảo không nóng bức, làn gió mát mẻ thổi
tung khăn trải giường, mang theo hương thơm thoang thoảng mát rượi.
Trần Vụ đang ngủ trong góc giường, bên
ngoài áo phông mỏng mặc một chiếc áo sơ mi, trong ngực ôm một cuốn sách đã viết
gần xong. Ánh đèn trên người anh nửa tối nửa sáng, sáng tối giao nhau trên mặt
làm nổi bật lên sống mũi.
Một con bọ cánh cam bò trên giày của anh ấy,
bò nè bò nè.
Ngay khi nó sắp chui vào trong tay áo anh,
một loạt tiếng bước chân dồn dập chạy tới.
Con bọ nhỏ màu đen đứng im một lúc, sau đó
vù cái bay đi mất.
Trông đơn sơ, ai có thể ngờ rằng nó còn có
một đôi cánh nhỏ trong suốt ẩn dưới lớp vỏ.
Vẻ bề ngoài có thể đánh lừa thị giác.
"Cậu Trần."
Người vệ sĩ xông vào nơi nghỉ ngơi của Trần
Vụ, với cổ tay áo ngắn kêu kẽo kẹt, lộ ra bắp tay ướt sũng, anh ta vừa bắt tôm ở
bãi biển, và bây giờ con tôm đã nằm trong túi quần của anh ta, dài tới phân nửa
cánh tay. Thấy người đang ngủ vẫn chưa tỉnh, anh nhích lại gần, mùi mồ hôi và
muối xông tới: “Cậu Trần"
Trần Vụ tỉnh dậy, trong mắt anh hiện lên
mơ hồ.
Vệ sĩ vừa mở miệng, Trần Vụ liền nghe thấy
"Buổi chiều thiếu gia đến."
Không phải của anh ta, mà là một vệ sĩ
khác chạy tới.
Sau đó, một vệ sĩ khác đến báo cáo, tiếp
theo, tất cả các vệ sĩ đứng cạnh nhau trước mặt Trần Vụ, tràn đầy niềm vui và sự
phấn khích vì cuối cùng họ cũng có thể rời khỏi nơi này.
Phong cảnh dù đẹp, nhưng ngày nào cũng ngắm
nhìn nó thì cảnh đẹp dần trở nên nhạt nhòa.
Trần Vụ đã ở lại đây trong một thời gian
dài.
Một đám vệ sĩ cũng không có quấy rầy anh,
chỉ là ngơ ngác nhìn.
Ngoài một chút hài hước, khung cảnh còn có
một chút ấm áp trong đó.
Một người được tôn trọng và một nhóm người
tôn trọng anh.
Hoàn toàn bị thuyết phục.
Nó không liên quan gì đến những mệnh lệnh
lạnh lùng kia, mà là do tính cách và kỹ năng của đã thuyết phục được họ.
Con tôm trong túi vệ sĩ rơi xuống đất, Trần
Vụ đưa tay chộp lấy: "Tối qua tôi có gọi video cho Yến vi Sí nhưng không
thấy cậu ấy nói gì."
Một vệ sĩ có râu quai nón nói: "Nếu
như chúng tôi đoán không sai thì đại khái thiếu gia muốn cho cậu một cái bất ngờ."
Những người khác đều gật đầu.
Trần Vụ cầm con tôm ngẩng đầu lên: “Vậy mấy
người…"
Các vệ sĩ đưa mắt nhìn nhau, rồi đồng loạt
nhìn Trần Vụ, lớn tiếng xin lỗi: “Xin lỗi, chúng tôi không nhịn được.”
Thôi bỏ m� ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.