《 Tự Nguyện Mắc Câu- Calantha》
Khuôn mặt Quý Minh Xuyên không hề lộ ra
nét dao động nào: "Ông nói thể cũng phải."
Hàng cúc trên áo sơ trắng được cài toàn bộ
từ trên xuống dưới, bó sát cả phần cổ của cậu ta, khuôn mặt lộ rõ vẻ non nớt,
lông mày rậm cùng ánh mắt mê người, cả người đẹp như tạc tượng. Mọi số đo trên
cơ thể cậu ta đều hoàn hảo, nhưng lại không phải loài vật bé nhỏ, cũng không hề
có nhân khí.
"Vậy giám định cha con mà tôi đã làm
trong tổ chức có thẩm quyền năm ngoái là gì?"
Yến Chấn buông đầu ngón tay ra, tấm ảnh nhẹ
nhàng rơi xuống đất: "Vậy cháu trai à, cậu nghĩ thế nào?"
Sau tiếng xưng hô cháu trai là một tiếng
cười mang đầy vẻ mỉa mai và chế giễu.
Quý Minh Xuyên phủi đống bụi như có như
không trên ống quần, nói: "Tôi thấy ông đang cho rằng tôi bị thiểu năng
trí tuệ."
Sự oán hận trong lòng Yến Chấn nhanh chóng
thay thế bằng sự châm biếm mỉa mai, những người lớn tuổi thường hay ép bản thân
luôn giữ bình tĩnh, nhưng ai biết được cái người trẻ tuổi này lại giấu đầu lòi
đuôi sớm như vậy: “Trong lòng chắc hoảng sợ lắm nhỉ! Nghi ngờ rồi phải không?
Không dám tin chứ gì!?”
Giây tiếp theo liền trở nên kịch liệt hơn
bao giờ hết: "Quân cờ cũng có vị trí của riêng nó, cậu chính là bàn đạp
cho đứa em út, nếu như ngay từ đầu nó làm theo ý của lão gia tử, thế thì ngay cả
vị trí bàn đạp cậu cũng chẳng có đâu."
Quý Minh Xuyên vẫn duy trì vẻ ngoài bình
tĩnh của mình.
Cho dù Yến Chấn có ném bao nhiêu viên đá
vào đó cũng không hề khiến cậu ta dao động chút nào.
"Cũng không chịu ngẫm nghĩ, nếu như mẹ
của cậu thật sự là Yến Ngọc Tâm, vậy tôi dựa vào cái gì mà đẩy cậu đi, để cậu
bước chân vào giới thượng lưu, vào trong tập đoàn Khương thị, còn thuận lợi tiến
vào nhà họ Yến. Lẽ nào tập đoàn Yến thị có tình cảm sâu sắc với tôi và anh em của
bà ấy sao?" Yến Chấn câu được con cá dưới đáy làm xáo động cả hồ nước.
Mặt hồ bỗng xuất hiện xoáy nước. Quý Minh
Xuyên nheo mắt lại nhìn.
"Những kẻ ở tầng lớp thấp khi trèo
lên cao mà không tốn quá nhiều thời gian thì sẽ không bao giờ hiểu hết được cái
gì gọi là tiền cũng có thể sai khiến cả quỷ dữ." Yến Chấn quay đầu và nhìn
lên bức tranh hùng vĩ của núi, sông,
binh lính và ngựa: "Nhà họ Yến không tồn tại quan niệm trọng nam khinh nữ,
cũng không dựa vào năng lực, người ngoài nhìn vào còn không biết, cũng không thể
đoán ra được. Tôi và Yến Ngọc Tâm là hai anh em ruột, tôi là anh trai của bà ấy,
bà ấy có quyền sở hữu cổ phiếu, nhưng tôi chỉ được cổ phần, anh chị em từ những
người bình thường sẽ trở thành những người thân ruột thịt, nhưng trong nhà họ Yến
cũng chỉ là những người xa lạ, những gì bà ấy có được sẽ không bao giờ cho
tôi."
Những lời này rất bình thản, không có bất
kỳ sự không cam lòng hay châm chọc nà ........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.