Ngày tỏ tình muốn danh phận đó, từ bình minh đến hoàng hôn, rồi đến tất cả hình ảnh đêm đó, Yến Vi Sí đều khắc sâu trong trí nhớ.

Kể cả buổi chiều, cậu ngồi trên đài quan sát, xem Trần Vụ chia hai cây hoa trong chai nước giải khát thành bốn cây, cậu hỏi chẳng lẽ không trồng được bằng hạt, Trần Vụ lắc đầu.

Cũng chỉ hỏi như vậy, không có thảo luận chuyên sâu.

Đến nay Yến Vi Sí chỉ có một lần biết rõ đó là mưu kế còn giẫm vào bẫy mất đi lý trí, chỉ là vào tháng sáu năm thi đại học đã đánh vào đầu và chân Quý Minh Xuyên.

Lúc này Quý Minh Xuyên lại đến kích thích cậu, mới đóng chai thuốc cũ, tâm tính của cậu không hề bị khiêu khích. Bởi vì cậu không ngại việc Trần Vụ giấu diếm, cậu chỉ quan tâm đủ loại chuyện sau lưng sự giấu diếm Trần Vụ.

Trần Vụ không muốn nói, cũng không phải là chuyện tốt gì.

Tựa như từ việc được ba mẹ đưa về nhà cho đến việc xuất hiện trong nhà họ Quý.

Yến vì Sí mở nắp nhựa đựng đậu hũ non: “Bỏ đi, đừng trả lời.”

Trần Vụ đồng thời lên tiếng với cậu: “Chính là tôi bị bắt cóc.”

Sắc mặt Yến Vi Sí thay đổi chóng mặt “Bắt cóc”

 

Trần Vụ vừa múc một miếng đậu hũ non đã bị Yến Vi Sí kéo ra khỏi chăn, anh lắc lư đứng lên, quần áo bệnh y hơi nhăn nhúm che cổ tay và mắt cá chân.

Dưới độ cao của giường, góc nhìn Trần Vụ nhìn Yến Vi Sí biến thành nhìn xuống.

Từ góc độ này của anh có thể thấy rõ mái tóc vàng của Yến Vi Sí, lông mi dày, sống mũi đầy nghệ thuật.

“A Sí, đều là chuyện đã lâu lắm rồi, em đừng…” Trần Vụ còn chưa dứt lời đã bị  Yến Vi Sí ôm lấy.

“Sao còn liên lụy đến bắt cóc?” Yến Vi Sí lưu ý không đè lên cánh tay treo trước người anh, cảm xúc trong lòng dâng lên, dán môi lên mí mắt mềm mại của anh, thời niên thiếu gặp nhiều tai nạn như vậy.

“Không phải kiểu bạo lực tàn ác đó đâu.” Trần Vụ giơ thìa trên tay dính đậu hũ ngọt ngào lên để không làm bẩn quần áo của cậu: “Có hôm anh đến thị trấn mua thuốc cho ba nuôi, nửa đường bị người ta đánh ngất xỉu, tỉnh lại đã ở một nơi tối đen như mực.”

“Có người đối diện với anh, anh không biết là ai, trông như thế nào, cũng không nghe thấy âm thanh gì, chỉ có một cảm giác rất đáng sợ, tay chân có không bị trói cũng không dám chạy.” Trần Vụ run rẩy, mặt trắng bệch, cảm nhận đó để lại bóng ma trong lòng anh, anh đỡ bả vai Yến Vi Sí: “A Sí, đưa đậu hũ non cho anh.”

Yến Vi Sí đứng ở bên giường, bưng não đậu hũ giơ lên, Trần Vụ đứng ở trên giường, cúi đầu cầm thìa xúc ăn.

“Người nói chuyện là một người khác, tuy rằng khắp nơi đều là màu đen, nhưng anh khẳng định người nhìn chằm chằm vào anh, cùng người nói chuyện không phải là một người.” Trần Vụ ngậm đậu hũ non, vị ngọt hay mặn anh đều thích ăn, mỗi vị đều có cái tốt riêng.

Yến Vi Sí: “Nói cái gì?”

“Cho anh một khoản tiền bảo anh mua đất nhân giống nhánh cây, nếu như anh không nhân giống được, cả thôn sẽ phải chôn cùng anh.” Trần Vụ xúc một thìa đậu hũ non cho Yến Vi Sí: “Anh vừa nghe liền biết không phải họ dọa anh, sau không còn giọng nói nữa, cái tầm mắt nhìn chằm chằm anh vẫn không thu hồi, giống như ngay cả mấy cái xương của con cũng có thể nhìn rõ, đến bây giờ anh vẫn còn nhớ rõ mùi gỗ đàn hương, anh đã đổ rất nhiều mồ hôi lạnh.”

 

Yến Vi Sí nhìn một khối màu trắng mềm mại đưa tới bên môi, cậu há mồm ăn, cau mày nghe.

“Sau đó anh lại bị đánh ngất xỉu, lúc có ý thức đã ở bên cạnh lò nung dưới chân núi, trong ngực có cành cây cùng một túi tiền.” Trần Vụ hé miệng cười: “Thật sự là một túi, trước đó anh chưa từng nhìn thấy nhiều tiền như vậy.”

Yến Vi Sí thấy trạng thái Trần Vụ ổn định, cũng thả lỏng không ít: “Anh liền cầm về nhân giống?”

“Trong núi khắp nơi đều là đất, nào còn cần mua đất, anh cảm thấy tiền là cho mình nên dùng tiền mua hạt giống, để dân làng trồng cây. Anh muốn quản lý các nhánh cây nhưng lại không biết làm thế nào để quản lý chúng, anh chỉ có thể làm theo phương pháp quen thuộc của mình.” Trần Vụ đỡ kính: “Sau mấy trận mưa xuân răng trắng mọc ra, anh đã thành công.”

Trần Vụ ăn từng ngụm từng ngụm đậu hũ non, giọng nói có chút mơ hồ, giống như trí nhớ cũng bị phủ một tầng hư ảnh: “Mỗi lần anh nuôi một gốc cây, rất nhanh liền biến mất, bọn họ đi tới đi lui ở nhà anh rất tự nhiên.”

Trong nhà có một người bị liệt nằm trên giường, một đứa trẻ bị bệnh kín tra tấn trốn trong phòng nấp, một đứa trẻ lớn với bờ vai gầy yếu gánh vác khổ cực.

Tên trộm đi vào đều phải lắc đầu, còn bố thí cho hai đồng xu.

Có thể có phòng bị gì, nào có sức lực phòng bị.

Yến Vi Sí đem cái bắt Trần Vụ đã ăn hết ném vào trong sọt rác, trở về nắm tay anh, xoa xoa nhéo nhéo: “Không muốn nhìn trộm xem là ai tới lấy đi?”

Trần Vụ lắc đầu: “Anh không muốn biết nhiều như vậy.”

“Coi như là một loại tự bảo vệ mình.” Yến Vi Sí nói: “Trồng mấy tháng hay là hơn một năm.”

Trần Vụ ngửa đầu nhìn trần nhà trắng bệch, trên cổ áo là một đoạn cổ thẳng tắp, yếu ớt mà vô cùng cứng cỏi, không nhớ rõ thời gian cụ thể. Hình như không bao lâu lại giống như rất lâu, khi đó có ngày đều không trôi qua nhanh như bây giờ, có ngày sống rất chậm rất dài, có thể làm rất nhiều chuyện.

 

Yến Vi Sí cố gắng hiểu những lời Trần Vụ nói, lại không cách nào cảm nhận được. Thời gian sau khi cậu nhớ lại thành phố đã phát triển tăng tóc và mã hóa, nhàm chán bình lặng, không có bất kỳ gợn sóng nào.

Ngay cả những vụ bắt cóc có tần suất cao đến mức gần như xảy ra hàng ngày cũng không để lại dấu vết gì.

Khoảng thời gian thực sự có ý nghĩa là sau khi đến Xuân Quế sống một loại cuộc sống khác, thoát khỏi khuôn khổ tùy ý muốn, hút thuốc và nói chuyện tục tĩu là đến đó mới học được, cũng không cần phải học quá nhiều, xung quanh tất cả đều thuận theo tự nhiên.

Nhưng vẫn còn nhàm chán. Đánh nhau, uống rượu, đua xe, chơi bóng, bán thời gian đều rất nhàm chán.

Cho đến khi gặp lại người trước mắt.

Nhưng tốc độ thời gian trôi qua dù chậm nhưng lại chưa chậm đến mức như Trần Vụ nói.

Rốt cuộc nó cũng không phải là một môi trường dành cho sự phát triển.

“Có lần anh nuôi một gốc cây mập mạp nhưng không bị lấy đi, anh liền biết bọn họ lấy đủ rồi, không cần nữa.” Trần Vụ đỡ Yến Vi Sí chậm rãi ngồi trở lại giường: “Lại qua rất nhiều ngày sau anh mới nhìn thấy cây dược liệu kia được ghi lại trên một cuốn sách y học bị hư hại. Bắt đầu nhân giống lần nữa, thử dùng cho Quý Minh Xuyên.”

Yến Vì Sí suy nghĩ hồi lâu, cậu kéo khóe môi: “Nói như vậy, là Quý Minh Xuyên gặp may.”

“Bọn họ không phải vì Quý Minh Xuyên, mà là anh thấy được cuốn sách y học kia, Quý Minh Xuyên sống sót qua căn bệnh ấy, không có bọn họ thì không có khả năng này.” Trần Vụ co chân, dùng bàn tay có thể tự do hoạt động kéo tất trắng lên: “Cuộc đời chính là như thế, đầy kịch tính.”

Yến Vi Sí mở hai tấm hình kia trên điện thoại di động lên: “Đây là vật phẩm đấu giá của phòng đấu giá, anh xem xem, có phải loại anh trồng hay không?”

Đây là một suy đoán của cậu.

Yến Vi Sí lướt qua màn hình, di chuyển qua lại hai tấm ảnh cây khô và cây tươi.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play