Phòng bệnh im lặng.

 

Yến Vi Sí ôm lấy Trần Vụ từ phía sau, anh cầm lấy điện thoại di động, xóa sạch nhật ký cuộc gọi vừa rồi.

 

Đó chính là đồ chơi cõi âm, xui xẻo.

 

Trần Vụ cúi đầu nhìn kính mắt trên tay.

 

Yến Vi Sí xoay anh lại, hôn lên đôi môi hơi tái nhợt đang mím chặt của anh: “Đừng tức giận.”

 

Trần Vụ nói chuyện xảy ra trong thôn: “Sống ở quê nhà mười mấy năm, ngay cả những người đồng hương nhìn cậu ta lớn lên, cậu ta cũng có thể xuống tay.”

 

Yến Vi Sí nâng mắt lên, ngay cả người hàng bao năm móc tim đào phổi ra dâng cho cậu ta Quý Minh Xuyên cũng có thể vứt bỏ, cho dù là châm lửa đốt lửa đốt sạch thôn, cậu cũng không cảm thấy kỳ quái.

 

Nói thật, Quý Minh Xuyên rất thích hợp sinh tồn ở những gia tộc lớn anh lừa tôi gạt, tính toán đủ loại mưu kế thủ đoạn thấp hèn, bị dục vọng lợi ích ăn mòn cắt đứt mọi quan hệ bạn bè tiêu diệt đối thủ, có thể leo lên, không leo được quá cao cuối cùng trở thành loại nhân vật bị nhốt vào bệnh viện tâm thần, không tự chủ được chuyện đi đại tiểu tiện.

 

Cho dù là ở nơi nào, đều phải có giới hạn và lương tâm, Yến Vi Sí đã tự cảnh tỉnh vô số lần.

 

Yến Vi Sí không ngừng xoa nắn khuôn mặt lạnh lẽo của Trần Vụ: “Cậu ta muốn tìm cái gì?”

 

“Dược liệu.” Trần Vụ nói.

 

Yến Vi Sí nhíu mày, chữa loại bệnh kín kia? Hình như trước đâu Trần Vụ nói có ghi chép âm thầm chữa, nhưng âm thầm cũng vô dụng, không phải những loại thuốc kia.

 

Cho nên tình huống bây giờ là, Quý Minh Xuyên tìm được đáp án,

 

“Chính là thứ anh trồng trong chai nước giải khát kia.”

 

Bên tai là giọng nói rất nhẹ giống như tảng đá lớn ném vào biển sâu suy nghĩ của Yến Vi Sí, toàn bộ cá tôm mà cậu dùng tình yêu dành cho Trần Vụ nuôi lớn lên bị đập đến mức đầu choáng mắt hoa, miệng sùi bọt mép.

 

Từ túp lều trên hồ chứa Xuân Quế đến đài quan sát trong biệt thự ở Thủ đô, từ hai cây đến bốn cây.

 

Củ cải khiêm tốn, cành héo khô, với một vài cái lá.

 

Cho dù Yến Vi Sí có mọc thêm mấy cái đầu, cũng sẽ không nghĩ tới đó là thuốc của Quý Minh Xuyên.

 

“Chia cũng chia rồi, còn trồng?” Yến Ví Sí đạp đổ bình dấm chua không đúng lúc, mùi nồng nặc đến mức trần ngập căn phòng: “Trồng thì trồng, còn phải bỏ vào vali mang đến thủ đô mở rộng đội ngũ.”

 

Con mẹ nó, là muốn trồng cho người yêu cũ cả một vườn thuốc?

 

Thứ rác rưởi đấy?

 

Trần Vụ đeo kính lên, nhỏ giọng nói: “A Sí, em bình tĩnh một chút.”

 

Yến Vi Sí trừng mắt: “Em không bình tĩnh à?”

 

Trần Vụ: “.... Thoạt nhìn thì không.”

 

“Em không thể không bình tĩnh?” Yến Vi Sí phá quán tử phá suất*: “Em chính là không giữ được bình tĩnh, thì làm sao?”

 

*破罐子破摔 (Phá quán tử phá suất) - tục ngữ dân gian: ẩn dụ thái độ buông xuôi, chuyện (sai lầm, thiếu sót, thất bại) đã dù sao cũng xảy ra rồi thì cứ mặc nó, không có được kết quả tốt vậy thì để mặc hoặc không cần cố gắng, không cầu tiến, thậm chí còn khiến mọi thứ phát triển theo hướng tồi tệ hơn.*

 

Trần Vụ đặt trán lên hốc vai cậu, cọ cọ: “Thuốc chẳng những dễ mà còn rất nhiều hữu ích, ngoại trừ có thể trị bệnh kín của cậu ta, còn có rất nhiều tác dụng khác.”

 

Yến Vi Sí Sí không mặn không nhạt: “Đây học thức nông cạn, nghe không hi

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play