Hoàng hôn đến nhanh, màn đêm đến cũng nhanh, dọc theo con đường phía tây của nhà nghỉ, đi hơn mười mấy kilomet là có thể nhìn thấy một con sông.

 

Rộng lớn và tĩnh lặng, dòng sông xuyên qua đêm đông, đến bờ bên kia được bao phủ bởi ánh đèn sặc sỡ, hệt như vô số âm hồn đang an giấc.

 

Có tiếng gió hú từ cửa sông thượng nguồn, xoáy nước dường như định nhấn chìm mọi sinh mạng đi ngang qua cầu.

 

Lưu lại cảm giác ớn lạnh không thôi, gợi lên những mối suy nghĩ ngổn ngang trong đầu.

 

Vào một đêm lạnh giá như thế này, đứng trên cầu nhìn xuống, người ta sẽ cảm thấy có thứ gì đó đang hút lấy mình.

 

Cũng nhịn không được suy nghĩ, nước sông là từ đâu tới, và nó chảy đi đâu.

 

“Gâu gâu —–”

 

Tiếng chó sủa đánh thức người đứng trên cầu.

 

Trần Vụ sững sờ nhìn xuống chú chó lang thanh, khàn giọng nói: "Sao mày lại đi theo tao.”

 

Anh nhìn về hướng con đường đi: "Đường xa như vậy, mày vẫn luôn đi theo sau tao…”

 

“Nhưng không còn đâu.”

 

Trần Vụ móc túi quần ra: “Tao không có đồ ăn.”

 

Chú chó lắc lắc đuôi với Trần Vụ, uốn cong chân nằm xuống bên cạnh đôi giày bông của anh ấy, cọ cọ đầu vào ống quần.

 

Nó dường như đang nói, không liên quan, cậu không có đồ ăn, tôi vẫn đi theo cậu.

 

Tuy nhiên qua vài phút, một chiếc xe đạp điện chạy ngang qua, có một đứa trẻ đang cầm xúc xích ngồi ở ghế sau.

 

Chú chó hoang liền kích động mà đuổi theo.

 

Chỉ còn lại Trần Vụ.

 

*

 

Xuân Quế không phải là điểm t

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play