Cả hai rơi xuống với tốc độ khá chậm, cậu bé cũng dần ổn định lại. Bé ôm chặt lấy Ngô Tư Kỳ, ngẩng đầu nhìn khuôn mặt không bị che bởi mặt nạ của cô.
“Chị ơi, chị là tiên nữ sao?” – giọng trẻ con non nớt vang lên trong lòng cô.
Ngô Tư Kỳ thầm nghĩ: Ta thế này mà nhóc còn nhận ra ta là chị gái à?
Cô liếc xuống thằng bé đang ôm chặt mình, lại nghĩ: Trời đất, nhóc con này, ta đúng là chị gái, mà nhóc lại ôm kiểu này, đúng là… lưu manh nhỏ.
Khuôn mặt cô thoáng hiện vài vạch đen, nhưng vẫn không gỡ tay cậu bé ra, bởi vì cả hai vẫn còn lơ lửng, chưa chạm đất.
Thực ra, thằng bé hoàn toàn không có ý chiếm tiện nghi gì. Nó chỉ đang nhìn cằm của cô để xem có râu hay không, chứ chẳng hiểu ABCD là gì cả.
Cậu bé mặc bộ đồ ngủ màu xanh lam, trông khá mỏng manh, cơ thể run rẩy trong vòng tay cô. Có lẽ nó đã bám vào khung sắt lạnh buốt ngoài cửa sổ rất lâu, giờ đã gần kiệt sức.

........(Còn tiếp ...)

Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.

Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT

Download on the App Store Tải nội dung trên Google Play