“Chuyện đó chắc cũng không tốn nhiều thời gian chứ?” – Ngô Tư Kỳ nghĩ thầm, mấy việc đơn giản thì làm nhanh gọn cũng được. Chứ nếu bắt cô phải ngồi phục kích cả mấy ngày để canh tội phạm thì thôi, khỏi cần.
“Còn tùy vào bản lĩnh của cháu. Bắt người hay cứu người gì đó, nếu cháu giỏi thì vài phút là xong. Với lại khu vực này nằm ở phía đông Thông huyện, cháu cũng không phải chạy đi đâu xa cả.” – Hoàng Siêu cười, nửa đùa nửa thật.
Trong đầu Ngô Tư Kỳ bắt đầu tưởng tượng cảnh mình nhảy nóc, leo tường đuổi bắt tội phạm, rồi rút ra khẩu AKM nổ “lạch cạch” một phát. Nghĩ đến thôi cũng thấy ngầu! Không được, cô nhất định phải đặt làm một cái mặt nạ với áo choàng. Còn phải tự chọn cho mình một biệt hiệu thật kêu nữa!
Nhưng rồi cô lại tự bật cười – dù sao cũng chỉ là “phụ cảnh”, kiểu nhân viên ngoài biên chế thôi, chứ đâu có chính thức như cảnh sát thực thụ.
Thấy Ngô Tư Kỳ im lặng, Hoàng Siêu liền nói thêm:
“Công viên chỗ đầm lầy ở Thông huyện, ban đêm rất ít người. Nếu cháu đồng ý, thì chú sẽ không để Lão Vương, Lão Trương đi tuần khu đó nữa, giao cho cháu đảm bảo an toàn. Còn chuyện tham gia hỗ trợ thì cũng chỉ một tháng ra ca một, hai lần, không chiếm nhiều thời gian của cháu đâu.”
“Tuần tra công viên là phải làm những việc gì vậy?” – Ngô Tư Kỳ hỏi.
........(Còn tiếp ...)
Vui lòng đọc tiếp đầy đủ trên ứng dụng truyện TYT (iOS, Android).
Trải nghiệm nghe truyện audio, tải truyện đọc offline, đặc biệt hoàn toàn miễn phí.
Trải nghiệm đọc truyện tuyệt vời trên ứng dụng TYT